Trang chủ Hỗ trợ Aiki blog Forum Liên lạc Cấu trúc site
Suy niệm trong ngày:
Aikido không nhằm chiến đấu hay tiêu diệt kẻ thù. Aikido là con đường đưa đến hòa hợp tất cả mọi người trong một gia đình. (Ueshiba Morihei)
Nhịp sống Aikido
Đạo đường
Võ sư - Huấn luyện viên
Địa chí
Rong chơi
Ảnh sinh hoạt
Dòng sử
Phỏng vấn
Oai hùng Việt Nam
Lý thuyết
Giáo dục Aikido
Thư mục
Thuật ngữ
Kỹ thuật
Trắc nghiệm
Y khoa thể thao
Võ thuật đông tây
Vui cười
Giai thoại
Văn
Thơ
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp Đà Lạt
Video
Aiki shop
Cảo thơm lần giở
TRAO ĐỔI
MÙA XUÂN KỶ SỬU 2009
  Từ điển  
Nhập từ
Chọn từ điển
   
Số lượt truy cập
    2993580    
 
Trang chủ Đạo đường Đạo đường ĐaKao
Đạo đường ĐaKao

 

 

Đạo đường là sân chơi của trên một trăm võ sinh đủ mọi lứa tuổi, cả nữ lẫn nam, và đủ mọi thành phần xã hội. Tính “quý tộc” của môn võ là ở giá trị tinh thần, chân, thiện, mỹ, chứ không do tiền của vật chất. Mặc dù, so với các môn võ tập ngoài trời, không cần mái che, thảm tập, kamiga,… thì có đắt hơn về mặt học phí.

 

Vì là một trong hai câu lạc bộ xã hội hóa đầu tiên của TDTT Q1 (CLB xã hội hóa kia là CLB Bóng bàn của cựu vô địch bóng bàn Lê Văn Inh, đường Trần Quang Khải), Đạo đường ĐaKao có một tổ chức tự quản, ngân sách tự thu, tự chi, và các chi phí tự trang trải. Do đó Ban Chủ Nhiệm phải tự xoay sở để vừa làm chạy guồng máy, vừa lo bảo trì và thăng hoa Câu Lạc Bộ, từ hình thức đến nội dung.

 

Trong số các trách nhiệm của Ban Chủ Nhiệm, có lẽ vai trò khó có người đáp ứng nhất là chức danh bảo vệ Đạo đường, Đạo đường đã vững qua nhiều đời bảo vệ. Người bảo vệ Đạo đường Aikido Đakao lâu đời nhất là Bà Tư. Bà đã từng mặc võ phục lên sân tập, lúc đã ngoài thất tuần và đã xin được mang Hakama. Bà rất yêu thích môn phái Aikido. Bà đã hết lòng với Đạo đường, đã tuyệt đối trung thành với Ban chủ nhiệm và đã chu toàn  công việc của một bảo vệ, và hơn thế nữa Bà chăm sóc vườn hoa, quét dọn sân, bãi và nhất là trang hoàng nhang đèn cho bàn thờ Tổ. Nỗi lo chu toàn trách nhiệm bảo vệ, và đặc biệt là nhắc nhở võ sinh tuân thủ nội quy của Đạo đường, khiến đôi khi bà bị các môn sinh trẻ hiểu lầm, ác cảm. Bà Tư nhẫn nhục chịu đựng, thế nhưng cũng có rất nhiều võ sinh quý mến Bà. Vào thời đó (khoảng 1992-1994) có hai lớp trưa dành cho Sinh viên khoa Pháp thuộc Đại Học Tổng Hợp Tp Hồ Chí Minh. Các sinh viên đến trường từ sáng sớm, được sắp xếp học từ 6h45 đến 10h30. Sau đó qua Đạo đường Đakao tập từ 11h đến 12h15. Hai lớp do Võ sư Bùi Thế Cần, Đạo đường trưởng đồng thời là Chủ nhiệm tại khoa Pháp ĐH Tổng Hợp, phụ trách với sự phụ tá của các HLV Đỗ Đặng Phong và Ngô Khắc Hoàng.

Bà Tư (người ngồi ngoài cùng bên trái) và lớp học Cô Liên (người ngồi giữa)
 

Do học văn hóa căng (thời đó “học thật” và “thi thật”) mà lại không được nạp dưỡng chất đầy đủ, nên số võ sinh bị ngất xỉu khi tập quá hăng say, ra mồ hôi nhiều, lại gặp lúc gió lộng trên cao (ngọn Thiên Long nằm trên một cao ốc) không phải ít. Mỗi lần như vậy (có buổi tập đến 2, 3 trường hợp), bà Tư phản ứng thật nhanh lẹ: Dầu gió, nước trà đường (đôi khi có chanh) và một chỗ nằm hồi phục thoáng mát… Chỉ cần dăm phút với sự chăm sóc của các thầy và bà Tư, là môn sinh lại trở lại sân tập. Bà thương con, yêu cháu, và hy sinh tất cả cho con cháu cho đến ngày cùng tháng tận.

 

Trong chuyến du hành cuối cùng trước khi về với đất mẹ, bà đã được đưa ngang qua Đạo đường để chào từ biệt nơi mà Bà đã gắn bó nhiều nhất trong những năm cuối đời của bà.

Các Thầy Cô của Đạo đường thắp nhang trước linh cữu Bà Tư
 

Người bảo vệ thứ hai lâu năm nhất là anh Dương Tất Vĩnh, anh là một thương binh mất một chân trong chiến dịch tình nguyện quân Việt Nam tại mặt trận Tây Nam (1979 – 1985). Vừa là một bảo vệ, vừa là một môn sinh Aikido, Dương Tất Vĩnh đã sống những giây phút thoải mái nhất đời mình tại sân Đạo đường. Niềm say mê Aikido của Dương Tất Vĩnh được thể hiện một cách cụ thể: Anh lăn xả vào việc học tiếng Nhật, và sau nhiều năm tháng “có công mài sắt” anh đã đạt được legu hai tại cuộc thi tại trường ĐH Khoa Học Xã Hội và Nhân Văn năm 2003. Nếu chúng ta biết được những khó khăn trong cuộc sống thường ngày của anh, chúng ta mới hiểu được những nỗ lực phi thường của Dương Tất Vĩnh để biến ước mơ thành hiện thực.Tuy nhiên, chấn động tâm lý do việc đoạn chi gây ra, khiến anh không thể tiếp tục luyện tập đều đặn. Mặt khác được thu nhận vào làm nhân viên tại công ty Bến Thành studio, cũng không thể tiếp tục công tác bảo vệ. Sau năm năm, là một bảo vệ gương mẫu và một môn sinh cấp 4 (việc đầu gối tấy viêm làm anh phải hạn chế việc luyện tập) anh rời Sài Gòn ra Nha Trang và sống ẩn dật trên một vùng thung lũng cao, giữa miền rừng núi Khánh Hòa.

Anh Dương Tất Vĩnh
 

Thay anh Dương Tất Vĩnh trong vai trò bảo vệ Đạo đường là Hoàng Thanh Sơn, hiện là Huyền đai đệ Nhất đẳng Aikido.

 

 

  • Lời ngỏ
  • Đà Lạt 1
  • Đà Lạt 2
  • Aikido Hà Nội
  • Aikido Huế
  • Aikido Long Xuyên
  • CLB Aikido Shindokan Saigon
  • Aikido NTN Bình Dương
  • Aikido Phan Rang
  • Aikido Thủ Dầu Một
  • Aikido Shudokan, Hà Nội
  • Aikido Vũng Tàu
  • Tenryu Đa Kao
  • Tao Đàn
  • TTTDTT Phú Nhuận
  • Tenryo Aikido
  • TTHDTTN - Bình Thạnh
  • Aikido Bình Thạnh
  • Sân tập "Mái ấm sắc tộc" Lái Thiêu (Bình Dương)
  • Aikido Meidokan Q.Tân Bình
  • Đạo đường Thiên Long (Lái Thiêu)
  • Aikido Tenryu Trấn Biên – Đồng Nai