Rồi bỗng trong cái lặng lẽ của buổi sớm mai tôi nghe thấy tiếng lạch cạch của ổ khóa và đột nhiên cánh cửa mở tung. Tôi trỗi dậy, tim đập thình thịch: tất cả đều vắng vẻ.
Tôi rón rén bước qua ngưỡng cửa Hombu Dojo, cởi giày và vào bên trong sân tập lừng lẫy thế giới. Chúng tôi đã từng được Đại sư André Nocquet kể đi kể lại về nó, khiến giờ đây tôi có cảm tưởng đến một nơi quen thân từ lâu. Tôi cảm thấy thật bình an và mạnh dạn bước qua căn phòng lớn. Cuối phòng là các kimono và hakama treo lủng lẳng trên tường, đồng hồ cũng treo trên tường vừa chỉ 6 giờ 30.
Tôi nhìn quanh và thấy một cánh cửa nhỏ. Tôi nghĩ bụng chắc hẳn cánh cửa dẫn vào phòng thay đồ của phái nữ. Tôi ngập ngừng trong khoảnh khắc và khi xoay lại tôi chạm trán với Đại sư Ueshiba, một chiếc khăn tắm vắt trên vai và tay cầm cục xà phòng.
“ Trời đất, làm sao bây giờ”.
Tôi thì không nói được tiếng Nhật và chắc Người cũng chả nói được tiếng Pháp. Tôi lật đật quỳ xuống và bái phục, thật tình tôi có cảm tưởng mình hoàn toàn bị tê liệt và cứ như thế tôi quỳ bất động.
Giây phút không thể quên.
Người cầm tay tôi đỡ dậy với một vẻ dịu dàng khôn tả, và một nụ cười rạng rỡ tỏa sáng trên khuôn mặt. Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc tuyệt diệu đó. Người dẫn tôi đến trước một tấm màn và chỉ chỗ phòng thay đồ mà tôi đã tính vào. Tôi mặc võ phục vào và cẩn thận thắt nút dẹt với chiếc đai trắng của mình. Tôi lượm đồ tế nhuyễn bỏ vào xắc và chờ sư phụ chuẩn bị xong mới ra phòng tập.
Người đang chờ tôi ở trên sân và nhìn tôi từ đầu đến chân qua ánh mắt nghiêm nghị của Người, tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn. Người nói với tôi bằng tiếng Nhật và chỉ tay vào Hakama của mình nhưng tôi hoàn toàn không hiểu. Về phần tôi, tôi chỉ vào đai trắng của mình.
Tổ sư mỉm cười và dẫn tôi trở lại phòng thay đồ. Ngài cầm một cây sào và lấy từ trên cao xuống mấy cái hakama xếp nằm đó và ra dấu cho tôi mặc thử. Tôi lại chỉ vào đai trắng của mình. Người lại nở một nụ cười đôn hậu, chọn chiếc hakama lớn nhất và giúp tôi mặc vào. Tôi có dịp nhìn đôi tay của người, bị mê hoặc bởi những cử chỉ chính xác của đôi bàn tay chỉ thoáng một vài nếp nhăn.
Cuối cùng, như bằng lòng với bộ võ phục của tôi người đẩy tôi về phía sân tập vẫn còn vắng vẻ và để tôi ở lại đó với một cảm giác đôi chút lạc lõng.
Tôi vẫn chưa nhận thức được hoàn toàn là mình vừa sống những giây phút kỳ diệu, vừa được gặp Tổ sư. Thế nhưng đúng thực là người, bằng xương bằng thịt.
Khi đã qua giây phút bồng bềnh ngây ngất, tôi sực nhớ chồng tôi thường nói là những môn sinh tới trước tại Đạo trường có trách nhiệm quét sân tập. Các cây chổi được xếp thành hàng ở một góc sân gần bàn giấy. Tôi cầm một cây và bắt đầu hòa nhập vào nếp sống của Hombu Dojo.
Phỏng theo Jacqueline Gresle.
(Trích dịch từ Karate Bushido số đặc biệt Aikido tháng 11-12. 2002)