Dẫn nhập:
Các bạn chưa hề đến thăm Bản bộ Đạo trường, nơi đào tạo ra các Shihan cho phong trào Aikido thế giới. Chúng tôi cũng vậy. May thay đã có người từng bước qua ngưỡng cửa Hombu Dojo, từng thấy những Keikogi và Hakama treo thành hàng trên tường của phòng thay đồ và khi xoay lại phía sau, đã chạm trán với người mà trong tâm tưởng cô luôn luôn ước ao được gặp mặt: Ueshiba Morihei.
Ngày 01 tháng 11 là một ngày trọng đại đối với tôi, tôi phải dậy rất sớm, đây là điều tôi ít khi làm. Đã 05 giờ 45 tôi phải chớp nhoáng chuẩn bị, thanh toán nhanh gọn bữa ăn sáng, kiểm điểm lại xem đã đủ đồ trong xắc chưa gồm cả võ phục và giấy tờ.
… Tôi nhẹ nhàng đóng cửa phòng tại khách sạn Tanaka Prince Hotel. Người gác cửa khách sạn gọi dùm tôi một chiếc taxi và thế là tôi được giao phó cho gã tài xế có phong thái một Kamikaze, phóng như bay đi tìm cái chết trong các đường ngoằn ngoèo chật hẹp của thành phố Tokyo và hướng về khu phố Wakamatsu. Tôi thở phào khi chiếc xe đậu lại trong một ngõ tối vắng hoe, đúng hơn một ngõ cụt. Cánh cửa vẫn còn đóng kín. Tất nhiên! Phu quân tôi trước đó đã nhắc đi nhắc lại là phải đúng giờ và kết quả là tôi phải ngồi chờ cả nửa tiếng trước khi lớp bắt đầu.
Rồi bỗng trong cái lặng lẽ của buổi sớm mai tôi nghe thấy tiếng lạch cạch của ổ khóa và đột nhiên cánh cửa mở tung. Tôi trỗi dậy, tim đập thình thịch: tất cả đều vắng vẻ.
Tôi rón rén bước qua ngưỡng cửa Hombu Dojo, cởi giày và vào bên trong sân tập lừng lẫy thế giới. Chúng tôi đã từng được Đại sư André Nocquet kể đi kể lại về nó, khiến giờ đây tôi có cảm tưởng đến một nơi quen thân từ lâu. Tôi cảm thấy thật bình an và mạnh dạn bước qua căn phòng lớn. Cuối phòng là các kimono và hakama treo lủng lẳng trên tường, đồng hồ cũng treo trên tường vừa chỉ 6 giờ 30.
Tôi nhìn quanh và thấy một cánh cửa nhỏ. Tôi nghĩ bụng chắc hẳn cánh cửa dẫn vào phòng thay đồ của phái nữ. Tôi ngập ngừng trong khoảnh khắc và khi xoay lại tôi chạm trán với Đại sư Ueshiba, một chiếc khăn tắm vắt trên vai và tay cầm cục xà phòng.
“ Trời đất, làm sao bây giờ”.
Tôi thì không nói được tiếng Nhật và chắc Người cũng chả nói được tiếng Pháp. Tôi lật đật quỳ xuống và bái phục, thật tình tôi có cảm tưởng mình hoàn toàn bị tê liệt và cứ như thế tôi quỳ bất động.