Khi tình yêu đưa ta đến những việc cao quý, vĩ đại,
thì đó là dấu ấn của
một tình yêu chân chính.
BTC
Giờ đây, Khi HLV Nguyễn Vũ Thanh Thảo đã quyết định tạm rời xa mọi sinh hoạt Aikido tại Việt Nam vì những lý do cá nhân, gia đình và nghề nghiệp, ta có thể viết về một nhân vật kiệt xuất, đã bay qua vùng trời Aikido Việt Nam như một ánh sao băng và để lại những ấn tượng khó phai.
*
* *
Cô gái đó, sau một cuộc biểu diễn kiếm – kiếm Nhật và kiếm Trung Hoa – đã làm nghệ sĩ Thu Vân, nhà giáo ưu tú phải thốt lên trước mặt nhiều người tại Đạo đường Tenryu Aikido Đa Kao: “Một nhân tài của Đất nước! Anh giao cô ấy cho em. Em đào tạo thành một nữ võ sư kiêm diễn viên thượng hạng”. Và Vs.Bùi Thế Cần đã trả lời, nửa đùa nửa thật: “Thì giao cho Cô đấy! Nhưng rồi lấy ai để làm cái đinh cho các biểu diễn của Đạo đường Đa Kao?”.
Đường lên non Bồng
Về phía đông thị trấn Long Hải không xa lắm (không tới cây số) có nhiều ngọn núi nhỏ khoác vai nhau đứng dọc bờ biển. Từ mũi Kỳ Vân đến Phước Hải, Bồng Lai là một ngọn núi đứng gần đỉnh Châu Viên (cao trên 300m) nhìn xuống Biển Đông bát ngát.
Rời Sài Gòn về Bà Rịa, xe vượt qua thị trấn Long Hải khoảng một cây số thì có một con đường đất đỏ bên phía tay trái. Xe chạy thêm chừng mươi phút là đến chân núi.
Mộc kiếm làm gậy
Xuống xe và chuẩn bị hành trang: gọn nhẹ, bổ sung cho nhau, người đem gạo, người kia mang củi đốt. Leo núi cần có gậy khi lên, và nhất là lúc xuống. Hôm đó, chỉ có hai người đem gậy theo, những người khác lúc đầu vác mộc kiếm trên vai, sau dùng kiếm làm gậy. Cũng tốt.
Leo núi không nên gấp gáp, dễ bị hốc. Cứ mỗi 10, 15 mét chiều cao thì nghỉ ngắn, đến khoảng 100 mét thì nghỉ dài. Sau khi nghỉ dài lần hai thì đến một nơi có miếu thờ, niệm Tổ đường, nhà trai và phần mộ của một vị đạo tổ tiền bối đã thăng từ vài chục năm trước. Ở đây cũng có điện thờ ngũ ông : Hắc, Bạch, Huỳnh, …Ở mé núi nhìn về Bà Rịa, có một hang đá, bên trong có bàn thờ ông Bạch. Đơn sơ, nhưng khí trượng hào hùng, cốt cách tiên phong. Ta thắp một nén nhang cho anh linh nơi sơn động.
Lăng của cao nhân nào vậy ta?
Nghỉ chân cho ráo mồ hôi, lại lên đường. Qua một khúc ngoằn ngoèo giữa đá tảng và gốc cổ thụ, đến một bình nguyên dài mà hẹp. Bên trái là triền núi rất gắt, bên phải là những cánh đồng cỏ nhỏ. Ở một khúc quanh, giữa đường xuất hiện một ngôi mộ đồ sộ như một lăng tẩm, tầng tầng, lớp lớp khắc chạm công phu. Nghe nói sơn nhân qua lại ném một cục đá cho bền vững ngôi mộ. Không có nhân gian quanh vùng nên không biết mộ của vị nào. Chỉ thấy, từ các bậc cấp, nhìn về phía núi trước mặt, cảnh trí thật mang mang hùng vĩ. Đá tảng chồng lên đá tảng, cây mọc chen khe xanh mướt, nước chảy như từ cõi đào nguyên, nghe mát rượi.
Cảnh tượng bi thương
Khi gần đấn chân ngọn Bồng Lai, một cảnh tượng bi thương: Trên sườn núi, gần mé đường, một con bò đang mang bầu bị trượt chân rơi vào giữa một rừng cây gai lởm chởm. Tiếng rống của nó nghe bi ai biết mấy! Vài người dân đang tìm cách xuống cứu. Nó cố gắng leo lên vách núi, nhưng chỉ được vài ba bước rồi lại trượt dài xuống vùng bụi gai chằng chịt.
Đường lên ngọn Bồng Lai thật gắt. Tuy có bậc cấp, nhưng chênh vênh vách núi, bậc cao bậc thấp, xô lệch nhỏ to không đều, khiến bước chân gập ghềnh, trùi trập… những lời bông đùa, những câu truyện kể ngừng lại. Ai ai cũng chăm chú, dè dặt bước chân. Lại có tiếng rống bi ai từ phía dưới: Tiếng người ới nhau khẩn cứu.
Mải miết đi, không biết mồ hôi từ trên lưng khô từ lúc nào. Gió mát lạnh từ biển. Trời nắng rực mà không nóng. Lác đác xuất hiện qua bụi cây tùm lá một vài ngôi miếu nhỏ. Khum người qua một vòm giây leo xanh mởn, mắt đập vào một bức tường toàn bằng đá đẽo chồng chất lên nhau. Vững vàng, đường bệ, như thách thức mưa nắng, giông bão của thời gian. Bức tường tựa hông vào một phiến đá khổng lồ, mái lá che tôn tre tầm vông đan lệch. Mấy dây Huỳnh anh phủ vàng hai tấm liếp “trơ gan cùng tuế nguyệt” đẹp như một bài thơ Tuy Lý Vương.
Dọc theo lối đi trên đỉnh Bồng Lai, đâu đâu cũng thấy xuất hiện những am, miếu, trang, động. Và những cỗ cúng giữa thinh không. Và những hoa thơm cỏ lạ dưới mỗi bước chân. Những gốc thông oằn mình trong gió. Và những phiến đá dựng đứng chơ vơ. Đi giữa nắng mà da nghe mát rượi.
Khi chiều về, mây Biển Đông trôi về ngang chân núi. Cảnh giới phiêu bồng, siêu thoát, thiên thai.
Lớp kiếm Y2K trên đỉnh Hoa Sơn
 |
|
Người và trời xanh trên cao chót vót.
Ảnh đẹp!
Mà nếu ảnh không đẹp thì vẫn còn giá trị của người chụp: Vs.Trần Kỉnh đã bấm máy cho thầy trò lớp kiếm. |
Thấm thoắt mà đã bảy năm (10/12/2000 – 12/12/2007). Một cuộc rong chơi để đời của lớp kiếm năm 2000 (Y2K) huyền thoại. Tất cả đã có 10 người: Vs.Trần Kỉnh, Vs.Bùi Thế Cần; các kiếm thủ: Nguyễn Vũ Thanh Thảo, Lâm Đăng Khoa, Lâm Đăng Khôi Nguyên, Nguyễn Văn Cao, Phạm Bá Hải, Nguyễn Quan Anh, Hồng Thảo và …
Trên đỉnh Bồng Lai, mọi người đã hành lễ tại đền Đức Quan Âm, dâng mâm cúng và nhang đèn tại các miếu Sơn thần Hắc, Bạch, Huỳnh, Hoàng …
Lẽ tất nhiên, tay kiếm sáng tạo nhất, năng động nhất, gây hưng phấn nhất vẫn là Thanh Thảo. Dù hôm đó, còn có một Hồng Thảo, sức lôi cuốn còn hơn cơn lốc. Mà VS.Trần Kỉnh cũng không phải tay vừa. Mỗi phất tay là công án bay vù vù như bão táp mưa sa. Thành ra, ngày hôm đó, trên đỉnh Bồng Lai là như một Đại hội Võ lâm, Hoa Sơn luận kiếm.
Vs.Bùi Thế Cần đã đánh bài Tenryu no kata, và bài Gyakute shiho tsuki no kata trên một tấm đá bằng ngay trên đỉnh núi. Đường mộc kiếm thanh thoát, ôn nhu, nhưng không kém phần dũng mãnh. Gió quét ngang từng đợt, khiến hakama phất phới. Vs.Trần Kỉnh vỗ tay khen ngợi.
Tiếp theo là các thế Suburi của hảo thủ Bá Hải, Quan Anh, Đăng Khoa, Văn Cao, Khôi Nguyên.
Và cuối cùng, nhưng lại là ý nghĩa nhất, màn Sannin gake của tay kiếm nữ xuất sắc nhất Tenryu Aikido: Nguyễn Vũ Thanh Thảo. Di chuyển Tenkan trên các mỏm đá và xuất chiêu chống Tsuki, Shomen giri và “Thác đổ”.
Đẹp như trong một bức tranh của “Ngọa Hổ tàng Long”.
Đó là tinh hoa của Lớp Kiếm Y2K huyền thoại
 |
| Một thế kiếm tuyệt chiêu, mật truyền Ushiro ashi giri, của môn phái Nito Ichi ryu. |
 |
| Nữ kiếm sĩ năm 2000 trong thế Hasso no kamae (Thế thủ bát tướng) |
 |
|
Và chém Shomen giri (Quan Anh) |
 |
|
Trên đỉnh Hoa Sơn luyện kiếm
Sannin gake (một chống ba đối thủ) Ở đây: Chống một đòn Tsuki (Văn Cao) |
 |
| Chống một đòn “Thác đổ” (Hải). |
 |
| Thanh toán nơi hốc núi đá |
 |
|
Bầu trời xanh
Và những nụ cười rạng rỡ!
No rồi đây |
 |
|
Sau khi chiêm bái các vị Yamagami (Sơn thần)
Thầy trò cùng nhau chia sẻ ngọt bùi
Dưới ánh nắng rực rỡ Trong không khí mát rượi của đỉnh cao |
 |
|
Đón gió Biển Đông
Cho tâm lắng trầm Cho lòng an tịnh |
BTC