TAMURA NOBUYOSHI
(Lễ thức và truyền thụ - Trang 139).
Có khi chúng tôi đang tập riêng với nhau giữa các nội đệ tử, ngoài các lớp chính thức, Tổ sư bèn nổi hứng, bỏ dở công việc đang làm lên sân chỉ cho chúng tôi cách nắm cổ tay trong đòn Ikkyo hay các cách đứng khác nhau trong thế Hanmi… rồi lại tiếp tục công việc của mình.
Rất lâu sau này tôi hiểu đó là “Kuden” truyền thống khẩu truyền… Thường khi có người hỏi Tổ sư Aikido là gì, người đáp:
“MASAKATSU, AGATSU, KATSU HAYABI”.
Hoặc là:
“Con đường tinh lọc của Trời Đất”.
Và đôi khi người vào thế hanmi, tay đưa cao quá đầu và cất cao giọng:
“Đây là Aikido”.
Những cách như vậy chỉ làm chúng tôi hoang mang ngỡ ngàng, thế nhưng phong thái và ngôn từ của Người thấm sâu vào tiềm thức của chúng tôi. Giờ đây khi nghĩ lại, cảm tưởng tôi có là một cây cổ thụ bám rễ sâu vào đất mẹ và tỏa cành lá sum suê trên bầu trời.
AIKIDO LÀ Ở ĐÓ ĐIỂM GIAO NHAU GIỮA KHÍ TRỜI VÀ KHÍ ĐẤT, NƠI MÀ TRỜI ĐẤT VÀ UESHIBA CHỈ CÒN LÀ MỘT…
Có lần Người nổi trận lôi đình, Người bảo:
“Đòn Irimi nage coi thật đơn giản đúng không? Nhưng các ngươi phải hiểu là Ta đã phải trần ai khổ não thế nào mới tạo ra được nó…”
Như một Người Cha
Vào lúc đó là một tân binh chân ướt chân ráo ở Đạo trường, tôi xem đó như là một chuyện phiếm của mấy ông cựu binh. Đến hôm nay tôi mới hiểu được tâm trạng của Người:
“Như một người cha, Người trao cho chúng tôi những hoa quả quý giá của hàng mấy chục năm tìm tòi nghiên cứu, thế mà…
Trên đây là châm ngôn Tổ sư thường hay lập đi lập lại với các đệ tử. Cả hai câu đều nằm trong Kototama Shu.
Câu bên phải: MAKAKATSU AGATSU là Chính thắng ngộ thắng
Và bên trái: Thắng tốc nhật (thắng nhanh như chớp sáng…)
Trước chữ ký Thịnh Bình là dòng chữ Võ sảng Hiệp Khí