Cha tôi vốn là một người theo Đại Nguyên Giáo, ông gặp Tổ Sư nhân những dịp lễ tôn giáo và ông đã quyết định cho tôi theo học Aikido. Vào thời đó, để được thu nạp vào Đạo trường Kobukan thì cần phải có ít nhất hai người tiến cử. Tôi được thu nhận vào Kobukan năm 1932.
Thoạt tiên, tôi không được tập luyện gì cả, tôi giống như một O-shin lo việc dọn dẹp và rửa chén bát, lau chùi các phòng vệ sinh. Các nội đệ tử chúng tôi làm đủ thứ chuyện, sau một thời gian dài có những tân môn sinh đến thọ giáo thì chúng tôi mới được luyện tập. Đầu tiên cũng chỉ là quỳ nhìn rồi từ từ mới tham gia luyện tập.
Thời đó việc luyện tập vẫn bắt đầu như thế. Đến tối, sau giờ tập luyện, chúng tôi thường xoa bóp cho Tổ Sư, bắt đầu từ việc xoa bóp từ hai vai xuống lưng, dọc hai bên cột sống, và dây ấn các huyệt châm cứu với đầu ngón tay. Trong khi chúng tôi xoa bóp và dây ấn huyệt thì Người thường kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện về các cao thủ, anh hùng võ lâm.
Đôi khi,chúng tôi đọc cho Tổ Sư nghe một vài câu chuyện trong các tạp chí, Tổ Sư lắng nghe và khi đến một đoạn có một chiêu thức nào đó, Tổ Sư nhổm người dậy, mỉm cười và nói “Chiêu đó như thế này này…” và người thể hiện chiêu thức ấy như thể người thấy rõ tường tận các chiêu thức. Về phương diện này, Người quả là tuyệt diệu!
|