Tứ Linh
Trích Việt Nam giáo khoa tập san/ số 2.
Nói đến người Việt dày công học tập môn “Thiếu lâm tự”, “trung bình tấn .v.v, thì phải kể đến Võ sư Lý Tế nằm hạng nhất trong ba tỉnh Thừa Thiên, Quảng Bình, Quảng Trị.
Ông Lý Tế có một sức lực đáng kể, sức tấn nội công của ông, có thể nói như “thác đổ” thiệt là một lời nói không ngoa.
Một gian nhà cây, đầy lậm thóc lúa, cột nhà đều trồng cây tán, mà ông tấn vào cột đều văng tán ra. Bàn tay của ông gồng lên, chịu đựng một người nặng 60kg đứng lên trên, mà vẫn không sập xuống.
Ông đi mãi võ để sinh nhai, quê làng Phú Hòa, tổng Mỹ Đức, phủ Quảng Ninh, tỉnh Quảng Bình.
Kể ra, đồ đệ của ông khá nhiều. Nhưng ngoài anh Giáo Kế, không còn ai là người học trò đáng kể.
Lúc bấy giờ, dân phu làm đường xe lửa từ Vịnh vô Tourane, ngang làng ông.
Chúng thường kiếm chuyện, trâu bò đang ăn cỏ dưới ruộng – chúng kéo trâu bò lên buộc gần đường rày, hầu vu cáo với sở xe lửa rằng trâu bò lên phá đường rày để làm tiền. Chúng lại còn mua gà vịt của dân trong làng với giá rẻ mạt.
Đứng giữa sự ngang trái như thế, một hôm, ông Lý Tế chuẩn bị đâu vào đấy xong, liền phi ngựa trên đường rày, ngang qua chỗ của chúng đang làm việc.
Chúng liền cầm cuốc xẻng vây lấy ông, quyết hạ ông cho được. Trước tám chín chục đối thủ đang hăng máu, mà ông vẫn đánh rạp được chúng một cách rất oai hùng. Chịu không nổi sức của ông, chúng trở lại đánh lẫn nhau. Vì mỗi khi nhắm thẳng bổ cuốc xẻng xuống đầu ông không trúng, mà lại trúng vào đầu vào vai chúng bạn chúng.
Có tài chịu đựng hàng giờ và tránh né một cách lẹ làng, đến nỗi, sau khi chúng thua chạy tán loạn rồi, ông Lý Tế trở về nhà, mở hai tay ra một cách uể oải. Vì trong khi “giao chiến”, hai tay ông nắm chặt hai nắm tiền để cho cứng chặt tay, hầu đánh cho thêm sức mạnh.
Sau trận đó, tên ông lại càng thêm vang dội khắp nơi, ra đến tận Nghệ An và Hà Tĩnh. Bọn dân phu làm đường từ đấy không bao giờ quấy phá, ngang tàng khi đi qua làng Phú Hòa nữa.
Thân sinh ông Giáo Kế, nghe danh ông Tế, từ làng Phúc Lược về huyện Bố Trạch băng đường sá, hai ba ngày xe cộ, lên tận làng Phú Hòa để mời ông Tế về dạy cho 3 người con trai ông ta.
Khi tới nơi, nghỉ ngơi một buổi sáng, đến chiều mới nói đến chuyện cách thức học hành.
Anh Giáo Kế, khi đến chào thầy, bỗng nhiên ông Lý Tế đang ngồi uống nước trà, liền ném tung vào mặt Giáo Kế một chiếc gối bằng sành. Anh Kế ngoảnh mặt, tránh về một bên, cho cái gối bay ra đằng sau. Ông cười ha hả mà nói:
- Đáng khen cho đệ tử. Tuy là con nhà văn nhưng có tinh thần võ nghệ. Ráng học hành chuyên cần, ta sẽ truyền cho hết, không để lại một ngón võ gì. Nhưng ta muốn đệ tử hãy đem học lực ra, sau khi thành công, giúp đời. Chỉ có bấy nhiêu ý niệm, mà ta chưa bao giờ nói với đệ tử nào …
Giáo Kế vâng dạ, rồi ngày đêm học tập. Trước nhà anh Kế, có cái sân lót gạch rộng rãi, sạch sẽ là trường học tập của 3 anh em Giáo Kế.
Trong khi ông Lý Tế luyện múa một đường quyền, người ta nghe hai chân của ông quét dậm rầm rầm, gạch văng tung tóe.
TL