Trang chủ Hỗ trợ Aiki blog Forum Liên lạc Cấu trúc site
Suy niệm trong ngày:
Aikido không nhằm chiến đấu hay tiêu diệt kẻ thù. Aikido là con đường đưa đến hòa hợp tất cả mọi người trong một gia đình. (Ueshiba Morihei)
Nhịp sống Aikido
Đạo đường
Võ sư - Huấn luyện viên
Địa chí
Rong chơi
Ảnh sinh hoạt
Dòng sử
Phỏng vấn
Oai hùng Việt Nam
Lý thuyết
Giáo dục Aikido
Thư mục
Thuật ngữ
Kỹ thuật
Trắc nghiệm
Y khoa thể thao
Võ thuật đông tây
Vui cười
Giai thoại
Văn
Thơ
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp Đà Lạt
Video
Aiki shop
Cảo thơm lần giở
TRAO ĐỔI
MÙA XUÂN KỶ SỬU 2009
  Từ điển  
Nhập từ
Chọn từ điển
   
Số lượt truy cập
    2991779    
 
Trang chủ Giai thoại Lên Đỉnh Hoa Sơn (2)
Lên Đỉnh Hoa Sơn (2)

 

 

Nguyên tác NAKASHIMA TON

VĂN HÒA dịch

(Trích “Những môn võ BÍ TRUYỀN trên thế giới”)

 

Hình minh họa
Ngay khi cầm tay tha thứ cho đứa học trò đáng sợ, Vũ Phi không quên rằng mạnh sống của mình từ nay bị đe dọa. Để tránh khỏi cái hiểm họa thường trực này, ông chỉ có một cách hướng tâm trí Chí Thượng đến một mục đích khác.

Khi hai người buôn tay nhau, Vũ Phi nói :

 

- Đệ tử, hẳn con cũng nhận thấy rằng ta đã truyền cho con tất cả kiến thức của ta về môn xạ tiễn. Nếu con còn muốn theo đuổi nghệ thuật này một cách sâu xa hơn nữa, con hãy vượt qua ngọn đèo Tha Sinh trong vùng Thiểm Tây và lên tới đỉnh ngọn núi Hoa Sơn. Con sẽ gặp ở đó một vị Tôn sư tên là Cẩm Dương, người mà chưa có và sẽ không bao giờ có ai bằng ông, về môn xạ tiễn. So với tài nghệ của ông, sự khéo léo của chúng ta dường như chỉ là những vụng về ấu trĩ. Thầy Cẩm Dương là người độc nhất trên đời bây giờ có thể dạy cho con một cái gì mới mẻ. Con nên đến đấy, và nếu Người còn sống thì thụ giáo với Người.

 

Chí Thượng hướng phương Tây trực chỉ. Được biết tài nghệ chẳng khác nào trẻ con, tự ái của chàng bị tổn thương và chẳng sợ khám phá ra rằng phải còn lâu mới đạt được quyền bá chủ. Chàng muốn trèo nhanh lên đỉnh núi Hoa Sơn để được so tài với vị Tôn sư già ở đấy.

                            
Hình minh họa
 

Chàng đã vượt khỏi ngọn đồi Tha Sinh và treo lên những bờ dốc thẳng đứng. Chẳng bao lâu đôi giầy chàng rách tả tơi, hai chân trầy trụa đẫm máu. Không có gì có thể hãm bớt lòng hăng hái của chàng. Chàng đương đầu với những sườn núi thẳng băng, chóng mặt, và vượt qua những cầu khỉ nằm trên những vực thẳm đến rợn người.

 

Một tháng sau chàng lên đỉnh núi và hăng hái phóng mình vào một sơn động, nơi cụ Cẩm Dương đang ở. Chàng đối diện với một cụ già có đôi mắt hiền như cừu non. Ông cụ già hết sức. Thật, Chí Thượng chưa bao giờ thấy người nào già như vậy. Lưng cụ cong gập lại và khi đi, tóc bạc kéo lê thê trên mặt đất.

               
Hình minh họa
 

Cho rằng một ông lão già như thế chắc sẽ điếc, Chí Thượng hỏi lớn :

 

- Tôi đến xem thử tôi có đủ tài năng làm xạ thủ như tôi đã tưởng hay không ?

 

Không cần đợi cụ Cẩm Dương trả lời, chàng xuôi vai hạ cây cung xuống, đặt một mũi tên và nhắm bắn một đàn hậu điểu đang bay ngang rất cao trên đầu, giữa bầu trời xanh biếc. Năm con chim liền rơi xuống.

 

Với một vẻ khoan dung, ông cụ mỉm cười :

 

- Nhưng đấy chỉ là bắn cung với tên. Vậy cậu không còn muốn học cách đạt đến mục đích mà không cần đến các thứ ấy sao ? Hãy theo tôi…

 

Hình minh họa
Thẹn thùng vì cái kết quả ít ỏi đã thâu hoạch được trước người ẩn sĩ già đáng kính. Chí Thượng lẳng lặng theo ông cụ đến bờ một vực sâu cách sơn động chừng vài trăm bước. Trông qua, chàng nhận thấy mình đang đứng trên một vách đá nổi tiếng cao chừng ba nghìn sải mà xưa kia Trương Thai đã từng nói đến trong các truyện cổ tích của ông ta. Chàng nhận thấy dưới sâu, rất xa, một dòng thác chảy xiết, lượn quanh qua các tảng đá. Chàng cảm thấy choáng váng, phải quay đầu lại.

 

Trong lúc đó cụ Cẩm Dương nhẹ nhàng phóng bước đứng trên một con đường dốc dựng xiên bờ vực, quay lại bảo chàng :

 

- Bây giờ cậu hãy cho tôi xem tài năng của cậu. Hãy đến đây và cho tôi xem những gì cậu có thể làm được.

 

- Chí Thượng rất kiêu ngạo, không chấp nhận bất cứ thách đố nào. Chàng không do dự đổi chỗ cho ông cụ. Nhưng chàng khó có thể đứng vững trên con đường dốc đó, vì cảm thấy đất dưới chân mình đang chuyển động. Chí Thượng tỏ vẻ dạn dĩ, trương cung và đặt tên ngắm, nhưng tay chàng run lẩy bẩy. Ngay lúc đó, một hòn sạn lăn xuống rơi vào khoảng không của vực thẳm. Chàng dõi mắt nhìn theo hòn sạn và cảm thấy mất thăng bằng ngã xoài ra con đường dốc, tay bám chặt lấy một tảng đá. Đôi chân chàng mềm nhũn, toàn thân ướt bẫm mồ hôi.

 

Ông già bật cười, nắm lấy tay chàng kéo trở lại chỗ đất cứng hơn. Phóng bước đứng trên con đường dốc ông cụ nói :

 

- Tôi sẽ cho cậu xem thế nào là chân nghệ thuật bắn cung.

 

Tim Chí Thượng đập mạnh, mặt nhợt nhạt, nhưng chàng vẫn còn khá bình tĩnh để nhận thấy rằng ông cụ không cầm vật gì ở tay cả.

 

Với một giọng nói lớn và trầm, chàng hỏi :

 

- Vậy, cung của thầy ở đâu ?

 

- Cung của ta ? Ông lão đáp. Cung của ta ? Ông lão cười, lặp lại. Bao lâu còn buộc phải nhờ đến cung và tên thì bấy lâu người xạ thủ vẫn chỉ còn chập chững trong nghệ thuật của mình. Một bật thầy chẳng cần gì đến những thứ ấy.

Hình minh họa

Ngay lúc ấy, trên đầu họ có một con xà điểu đang lượn quanh. Ẩn sĩ quan sát, và Chí Thượng dõi theo nét nhìn của ông cụ. Mãnh cầm bay hết sức cao, đến nỗi đôi mắt tinh luyện của Chí Thượng chỉ có thấy nó lớn hơn hạt mè.

 

Cẩm Dương lắp một mũi tên vô hình vào một cây cung tưởng tượng và trương dây bắn. Chí Thượng cảm nghe tiếng réo không khí ; tiếp đến, con xà điểu ngưng vỗ cánh và rơi xuống như một phiến đá.

 

Chí Thượng sững sờ. Bây giờ, lần đầu tiên chàng cảm thấy đó chính là cái nghệ thuật mà bấy lâu nay chàng ước mong đạt đến.

 

Chàng đã sống chín năm trời trong núi với vị ẩn sĩ già. Phương pháp tu luyện ra sao trong thời gian ấy, không ai biết được bao giờ. Năm thứ mười, khi chàng xuống núi, mọi người ngạc nhiên về sự đổi thay nơi chàng. Nét kiêu căng và quả quyết trên khuôn mặt chàng đã biến mất ; Bây giờ chỉ còn vẻ bình thản, thanh tịnh. Ông Vũ Phi đến thăm, đã phải nói ngay khi gặp chàng :

 

- Ta thấy con đã trở thành bật thầy môn xạ tiễn. Ngay ta cũng không đáng cởi dây giày cho con nữa.

Hình minh họa
 

Dân chúng Hàm Tân hoan hô Chí Thượng và chờ đợi chàng, người mà họ suy tôn là xạ thủ tài ba nhất của Quốc gia, các võ công mà chàng không quên hoàn tất. Nhưng Chí Thượng không đáp lại sự trông chờ của họ. Chàng không mảy may sờ đến cung và tên. Chàng đã trở về với hai bàn tay trắng, không có cả cây cung mà chàng đã mang theo khi lên núi. Khi người ta hỏi lý do, chàng chậm rãi đáp :

 

- Cái mức độ cao nhất của sự hoạt động. Cái mức độ cao nhất của sự hùng biện là sự câm lặng. Sự đạt thành toàn hảo nghệ thuật bắn cung là đừng bắn.

 

Các thức giả trong thành Hàm-Tân hiểu ngay điều mà chàng muốn nói và cảm thấy kính trọng một cách sâu xa bậc thầy môn xạ tiễn, người đã từ chối không sờ đến cung tên. Ngay chính sự từ chối này đã làm cho chàng nổi danh hơn.

 

Dư luận xôn xao về Chí Thượng. Người ta nói, đêm vừa rồi họ có nghe tiếng một cây cung vô hình trương lên trên mái nhà họ. Có người lại nói rằng đó là các vị thần xuất hiện để bảo vệ “Thầy” khỏi các ác thần. Một thương gia láng giềng phao truyền rằng, một hôm nọ, anh ta thấy Chí Thượng cưỡi ngựa trong mây và đang tranh tài với Hữu Y và Dương Dư Chí, những danh tài xạ tiễn thời xưa. Theo lời thuật lại của người thương gia thì những mũi tên do ba bậc Thầy bắn đi biến mất trên bầu trời đen sẫm giữa ngôi sao Cày và sao Lang tinh, để lại đàng sau một vệt dài sáng xanh.

 

Một tên đạo chích lại kể rằng, anh ta đã bị một luồng không khí choảng vào mặt ngay khi anh ta mở cửa định lén vào nhà Chí Thượng. Anh thú nhận luồng không khí dũng mãnh đến đỗi đã quật anh ngã nhào xuống đất. Từ ấy, những ai trong lòng chứa chấp những tư tưởng đen tối, đều tránh không dám lai vãng quanh nơi Chí Thượng cư ngụ, và người ta còn cho rằng, ngay cả những con mãnh điểu cũng không dám bay ngang qua trên mái nhà chàng.

 

Trong khi tiếng tăm lẫy lừng khắp nước và vang lên tận chín tầng mây, thì Chí Thượng già dần. Ông cảm thấy tinh thần và thể xác không còn bận bịu đến ngoại giới nữa và sống trong sự giản dị, trầm tĩnh ngay chính. Khuôn mặt ông mất đi tất cả mọi đường nét cảm xúc ; không một sức mạnh ngoại cảnh nào có thể làm giao động sự bình thản của ông. Bây giờ người ta rất ít khi nghe ông nói và ngay cả không biết ông có còn thở hay không. Giống như một cây đã chết, thể xác ông có vẻ như là khô đi, không còn sinh khí. Ông đồng hóa hoàn toàn với nhịp điệu nguyên lý của vũ trụ, giải thoát khỏi vận mệnh và những mâu thuẫn cố hữu bên ngoài các vật thể mà trong quãng chiều xế bóng của đời ông, ông không còn phân biệt giữa “ta” và “người” giữa “vật này” với “vật khác”. Với ông, ngũ quan không còn quan hệ gì nữa, mắt có thể là tai, tai là mũi và mũi cũng có thể là miệng.

 

Bốn mươi năm sau ngày hạ sơn, Chí Thượng lặng lẽ rời bỏ cuộc sống giống như một làn khói tan ra trong không khí. Trong bốn chục năm này, ông không bao giờ nói đến việc bắn cung huống hồ là cung tên.

Hình minh họa
 

Người ta kể lại rằng, trước năm ông mất, một hôm nhân viếng thăm một người bạn, ông thấy trên bàn có một vật ông biết nhưng không làm sao nhớ ra tên gọi cái vật ấy là gì và dùng để làm gì. Sau khi cố nhớ nhưng vô hiệu, ông liền quay sang hỏi người bạn :

 

- Này, bằng hữu, có thể nói cho tôi biết vật để trên bàn kia là vật gì không ? tên gì ? và dùng để làm gì ?

 

Người chủ nhà bật cười cho rằng Chí Thượng đang nói giỡn. Ông bèn hỏi lại lần nữa, nhưng ông bạn vẫn còn cười, dù ít thành thật hơn. Nhưng khi ông hỏi lại lần thứ ba một cách đứng đắn, bạn ông liền tái mặt. Nhìn Chí Thượng một cách thận trọng và nhận thấy mình đã nghe rõ ràng và phần khác, ông không phải điên cũng không phải đùa cợt mình, bạn ông liền nghẹn ngào nói :

 

- Ôi ! Thầy ! Thầy thật là người vĩ đại nhất trong mọi thời, thầy đã quên mất đó là cái cung và thầy cũng không biết nó dùng để làm gì !

 

Người ta chắc rằng sau cái việc bất ngờ này, các họa sĩ sẽ buông cọ, các nhạc sĩ sẽ buông đàn và các thợ mộc sẽ ẩn thân để thiên hạ khỏi thấy họ dùng đến cái thước của mình. Và điều đó đã xảy ra trong nhiều năm tại thành Hàm Tân.

  • Dẫn nhập
  • Câu chuyện trên xe buýt
  • Công lực của tiếng “Kiai”
  • “Đạo Trường Địa Ngục”
  • Học kiếm bằng mắt
  • Tổ sư FUNAKOSHI GICHIN ngộ biến tùng quyền
  • Những ngày đầu làm nội đệ tử
  • Loạn thủ Đại Sư Tamura
  • Đố Bạn
  • Công lực của Tổ sư Uyeshiba Morihei
  • Chém cái "nhác"
  • Người võ sĩ Aikido
  • Quyền sư ở Nam Việt: Ông Ất
  • Một trận thư hùng
  • Cuộc đời cụ Đề đốc Lê Trực
  • Cao nhân tắc hữu cao nhân trị
  • Ông hiệp sĩ da đỏ hay là nền giáo dục của người da đỏ
  • Hồi ký của MK
  • Lý Tế - thầy võ chuyên môn võ thuật Tàu
  • Ngũ chiêu, trảm bát tướng
  • Những giai thoại về võ sư Christian Tissier
  • Bậc thầy họ Vương
  • Lên Đỉnh Hoa Sơn (1)
  • Mùa xuân trên đỉnh Thiếu Thất
  • Như một lời tạ từ.
  • Võ sư Hồ Ngạnh thắng Trịnh Hùng Trí
  • Võ lâm truyền kỳ: Lê Văn Khôi tay không bắt cọp (1)
  • Võ lâm truyền kỳ: Lê Văn Khôi tay không bắt cọp (2)
  • Võ cổ truyền Việt Nam trên đất Triều Tiên
  • Như một lời tri ân
  • Như một lời tri ân (2)
  • Nguyên Hương
  • UESHIBA một tiêu biểu của võ đạo phương Đông.
  • Đệ tử và sư phụ
  • Liễu mềm dưới tuyết
  • Voi – Hổ tử chiến
  • YUYO khoảng cách sinh tử
  • Tản Đà múa kiếm.
  • Bà Trà - nữ chúa Truông Mây
  • Coi chừng, đừng tưởng nàng yếu đuối.
  • Nguồn gốc “Lăng ba vi bộ”.
  • Hiệp sĩ đen – Phù thủy của tội ác?
  • Bộ cờ Tướng.
  • Người đàn bà bán rượu ở làng Tân Khánh.
  • Người hùng đất Trà Lũ.
  • Vài giai thoại về tiếng thét trong võ thuật.
  • Nỏ liên châu và danh tướng Cao Lỗ.
  • Võ cổ truyền Việt Nam. (1)
  • Võ cổ truyền Việt Nam. (2)
  • Võ cổ truyền Việt Nam (3).
  • Một độ đài đáng nhớ.
  • Học Võ đừng quên học Văn và đâu phải để… đi đánh nhau.
  • Người thầy trong rừng cọp Finnom
  • Ngọn khai cung
  • Một thiếu niên tật nguyền trở thành võ sinh xuất sắc.
  • Bất chiến tự nhiên thành
  • Gã lái buôn giữa rừng gươm hiệp sĩ (1)
  • Gã lái buôn giữa rừng gươm hiệp sĩ (2)
  • Gã lái buôn giữa rừng gươm hiệp sĩ (3)
  • Trận đấu cuối cùng (1)
  • Trận đấu cuối cùng (2)
  • Sumo – Môn vật không dành cho ai “bé hạt tiêu”
  • Cuộc tàn sát giữa 400.000 hiệp sĩ (1)
  • Cuộc tàn sát giữa 400.000 hiệp sĩ (2)
  • Nhờ võ thoát chết.
  • Ngũ linh Thiên hộ
  • Vua vật nhau với các tân khoa
  • Pho kiếm phổ thất truyền.
  • Trương Phi phó yến.
  • Con trai người nghĩa quân Yên Thế ở võ đài tự do
  • Cỏ Bồ Đề
  • Triệu Tử Long học võ.
  • Tổ sư JIGORO KANO dạy lại Thầy cũ.
  • Kỳ nhân Tống Mạc.
  • Hùng kê quyền (1)
  • Hùng kê quyền (2)
  • Hùng kê quyền (3)
  • Đôi chó mực và chiêu cầm nã thủ
  • Chuyến hạ sơn mùa xuân
  • Giai thoại Thiền: Trong bàn tay định mệnh
  • Giai thoại Thiền: Đúng và Sai
  • Giai thoại Thiền: Nghệ sĩ bần tiện
  • Giai thoại Thiền: Cửa thiên đường
  • Giai thoại Thiền: Không cần bắt chước
  • Giai thoại Thiền: MỘT TÁCH TRÀ
  • Giai thoại Thiền: THẾ À ?
  • Giai thoại Thiền: VÂNG LỜI
  • Giai thoại Thiền: MỘT ÔNG PHẬT
  • Giai thoại Thiền: ĐƯỜNG LẦY
  • Giai thoại Thiền: HÀ TIỆN LỜI DẠY
  • Giai thoại Thiền: MỘT KIỆT TÁC
  • Giai thoại Thiền: TIM TÔI BỪNG CHÁY NHƯ LỬA
  • Hồ Cựu – Võ sĩ thời danh đất Quảng
  • Giai thoại Thiền: HÃY MỞ KHO TÀNG CỦA RIÊNG ANH
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG NƯỚC, KHÔNG TRĂNG
  • Giai thoại Thiền: DANH THIẾP
  • Giai thoại Thiền: MƯA HOA
  • Giai thoại Thiền: XUẤT BẢN KINH
  • Giai thoại Thiền: THIỀN CỦA JOSHU
  • Giai thoại Thiền: THIỀN TRONG CUỘC SỐNG ĂN MÀY
  • Giai thoại Thiền: ĂN TRỘM TRỞ THÀNH ĐỆ TỬ
  • Giai thoại Thiền: CỎ VÀ CÂY SẼ GIÁC NGỘ THẾ NÀO
  • Giai thoại Thiền: ÔNG PHẬT MŨI ĐEN
  • Trận đài một độ một đêm
  • Giai thoại Thiền: GUDO VÀ HOÀNG ĐẾ
  • Giai thoại Thiền: MỒ HÔI CỦA KASAN
  • Giai thoại Thiền: SỰ CHINH PHỤC CỦA MỘT CON MA
  • Giai thoại Thiền: NGƯƠI ĐANG LÀM GÌ VẬY ! THẦY ĐANG NÓI GÌ VẬY !
  • Giai thoại Thiền: HỌC IM LẶNG
  • Giai thoại Thiền: LÃNH CHÚA ĐẦU BÒ
  • Giai thoại Thiền: SỰ CẢI HÓA CHÂN THẬT
  • Làng võ Sài Gòn xưa – Những võ sĩ huyền thoại
  • Ngay cả Morihei cũng có khi bị vấp…
  • Khi Tổ sư nổi hứng
  • Giai thoại Thiền: TÁNH TÌNH
  • Giai thoại Thiền: CÁI TÂM ĐÁ
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG VƯỚNG BỤI TRẦN
  • Giai thoại Thiền: SỰ PHÁT ĐẠT CHÂN THẬT
  • Giai thoại Thiền: ĐỐT HƯƠNG
  • Giai thoại Thiền: PHÉP LẠ CHÂN THẬT
  • Giai thoại Thiền: HÃY NGỦ ĐI
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG CÓ GÌ HIỆN HỮU
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG LÀM, KHÔNG ĂN
  • Giai thoại Thiền: TRI ÂM
  • Giai thoại Thiền: THỜI ĐỂ CHẾT
  • Giai thoại Thiền: ÔNG PHẬT SỐNG VÀ NGƯỜI ĐÓNG THÙNG GỖ
  • Giai thoại Thiền: BA LOẠI ĐỆ TỬ
  • Giai thoại Thiền: ĐỐI THOẠI THIỀN
  • Giai thoại Thiền: THIỀN CHIẾC ĐŨA TRUI
  • Giai thoại Thiền: THIỀN CỦA NGƯỜI KỂ CHUYỆN
  • Giai thoại Thiền: DẠO MÁT NỬA ĐÊM
  • Giai thoại Thiền: LÁ THƯ CHO NGƯỜI HẤP HỐI
  • Giai thoại Thiền: MỘT GIỌT NƯỚC
  • Giai thoại Thiền: GIÁO LÝ TỐI THƯỢNG
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG VƯỚNG MẮC
  • Giai thoại Thiền: DẤM CỦA TOSUI
  • Giai thoại Thiền: NGÔI ĐỀN IM LẶNG
  • Giai thoại Thiền: THIỀN CỦA PHẬT
  • Thanh kiếm của Tổ sư Ueshiba