(tìm hiểu Võ thuật tập 2 , 1/1991)
Ở làng Nà Giầm, huyện Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng có một thanh niên to con, sức mạnh hơn người tên là Bế Hữu Khôi. Thời ấy (triều Nguyễn) trai tráng đến tuổi 18 đều phải đi lính triều đình trong hạn 10 năm. Khôi làm lính tập ở Cao Bằng, được xếp vào hàng lính giỏi. Anh giỏi bắn súng, múa dao, võ quyền. Lại làm tạp dịch cũng giỏi. Đồng đội quý mến gọi anh là Hai Khôi.
Theo truyền thuyết dân gian Cao Bằng thì một hôm, trong chuyến về phép thăm nhà, Hai Khôi đã có công chuyển giúp một hộp quà của hai chàng thuồng luồng ở suối Nặm Khanh đến hai nàng thuồng luồng ở suối Nặm Thín, nên được hai nàng tặng cho một quả trứng. Khôi nuốt trứng vào người, từ đó anh có một sức mạnh phi thường.
***
Trong thời gian nghỉ phép một tháng ở nhà, một hôm kia, anh sang làng bên thăm ông cậu. Trên đường đi, anh thấy một đoàn trai tráng tuổi từ 18-20 đang cố sức kéo một cây gỗ từ cổng rừng ra. Họ vừa kéo vừa hò. Qua mỗi câu hò, họ chỉ lôi cây gỗ khoảng hai ba gang tay. Người nào người nấy mặt mũi đỏ gay, mồ hôi ướt đẫm toàn thân.
Hai Khôi ngứa mắt bèn chê họ là “làm như trò đùa của trẻ con”. Đám thanh niên bị chọc tức sừng sộ với Hai Khôi. Một bác cao tuổi nén giận, chỉ ra khúc sông cách đây khoảng 500 thước, giảng giải :
- Chúng tôi định kéo cây gỗ này về làm cái đập bắc qua khúc sông kia để lấy nước vào ruộng.
Một chàng trai bực dọc nói:
- Anh có giỏi lại đây giúp một tay cho biết đây là trò trẻ con hay công chuyện của người lớn.
Hai Khôi cười :
- Được. Để tôi làm một mình cái đã. Nếu tôi kéo không đi các anh hãy mó tay thêm.
Một anh khác nổi nóng:
- Nếu anh kéo được từ đây đến bờ sông kia, thì ba mươi kẻ chúng tôi xin nhường bữa cơm rượu thịt này cho anh đấy !
Hai Khôi tươi cười :
- Các anh hãy bỏ cây gỗ kia để đấy cho tôi. Tất cả hãy chạy ra đứng chờ ở bến sông định bắc đập. Còn cơm rượu tôi có thể ăn hết ba mươi suất, nhưng để tôi ba mâm, các anh ăn ba mâm cho vui.
Nói xong, Hai Khôi nắm lấy dây thừng buộc ở cây gỗ, lôi cây gỗ đi băng băng. Đoàn người phải chạy nhào theo Hai Khôi mới đuổi kịp anh.
Lúc này, họ mới thấy rõ sức mạnh phi thường của Hai Khôi. Họ xúm lại hết lời cảm ơn anh. Hai Khôi tươi cười bảo :
- Chưa xong đâu. Các anh định đắp đập ở chỗ nào, hãy chỉ cho tôi biết, để tôi còn kéo sang bên bờ kia, kẻo tôi đi rồi, các anh khó mà kéo được cây gỗ sang bên kia sông.
Và Hai Khôi đã lôi giúp cây gỗ vượt sông, đặt vào đúng chỗ định bắc đập.
***
Chiều hôm ấy, Hai Khôi đến nhà ông cậu ở làng Thâm Rẹp. Sáng hôm sau, có đàn hoẵng bảy con ra ăn cỏ ở sườn đồi Vàn Cưởm. Trai làng Thâm Rệp rủ nhau đi vây đàn hoẳng rồi mới bắn súng vì súng bắn từ làng không tới Vàn Cưởm. Họ cho Hai Khôi biết cách thức săn bắn hoẵng :
-Chúng tôi đến nơi rình bắn lấy một con. Nhưng nếu chúng nghe hơi người đến, chúng sẽ chạy tản vào rừng thì mất cả ăn.
Hai Khôi tươi cười nói :
-Tôi muốn hạ cả bảy con, hay ít nhất cũng ba con. Các bạn hãy tìm mượn cho tôi một khẩu súng mới nhất, chắc nhất, nặng nhất cho tôi dùng. Tôi có thể bắn tới Vàn Cưởm kia, có khi còn bắn vượt Vàn Cưởm nữa đấy !
Thời ấy, dân ta còn dùng súng gỗ (kiểu súng trụ bằng gang của triều đình). Bốn trai làng lặc lè khiêng cho Hai Khôi một khẩu súng gỗ ta, chắc, dài và mới nhất bằng gỗ nghiến phát.
Anh tự tay nhồi thuốc súng và đạn. Anh nhồi gấp bốn lần thuốc súng mà bấy lâu nay các bạn thường nhồi. Anh cũng nhồi gấp bốn lần số đạn. Thấy vậy các bạn lắc đầu nói :
-Anh nhồi bằng ấy thuốc, bằng ấy đạn, súng sẽ giật ngã người ngay. Súng này giật mạnh lắm, xưa nay chưa ai dám dùng như vậy.
Hai Khôi cười mỉm:
- Có bằng ấy thuốc, súng mới đủ lực bắn tới Vàn Cưởm. Tất nhiên nó sẽ giật mạnh gấp bốn lần bình thường. Nhưng tôi chịu được. Và có bằng ấy đạn, mới hạ một lúc bảy con hoẵng.
Nói xong, Hai Khôi một tay cầm khẩu súng lên một cách nhẹ nhàng, tỳ súng vào vai, châm ngòi.
Súng vừa nổ “đùng”, bảy con hoẵng ở sườn đồi Vàn Cưởm bên kia đã lăn ra dãy đành đạch. Hai Khôi vẫn đứng hiên ngang, giữ chắc trong tay khẩu súng.
(Còn tiếp)