Tháng 8 năm 2000 (Y2K), lớp kiếm Đạo đường Đa Kao tổ chức đi Đà Lạt. Có hai mục đích, ngoài việc cùng nhau rong chơi vui thú cuộc đời : Giao lưu với các bạn Aikido Đà Lạt và leo núi Langbian.
Nữ kiếm sĩ Nguyễn Vũ Thanh Thảo vẫn là chủ công trong công cuộc này, từ khâu chuẩn bị đến thực hiện. Tuy thể trạng yếu đuối – những lần biểu diễn bài Xuân Thu nhị đao, do cô và Vs. Bùi Thế Cần biên đạo, có nhiều lần tưởng chừng Thanh Thảo phải bỏ dở việc biểu diễn vì choáng váng – nhưng với một ý chí sắt đá và lòng đam mê mãnh liệt, Thanh Thảo đã biến chuyến đi Đà Lạt của lớp kiếm thành một sự kiện lớn.
Sau này, mỗi lần thầy trò gặp nhau, dù ở Việt Nam hay Singapore, Bangkok, Dawn, Shoon và Diana (các huyền đai Aikido, học trò của Vs.George, 6 đẳng, ở Singapore) đều hân hoan hồi tưởng và kể lại không chán những giai thoại về chuyến đi : Tiếng cười hoảng loạn của Diana (3 đẳng Aikikai) và bàn tay dẫn dắt của Vs.Cao Quảng Loan đưa cô xuống triền núi dốc đứng, chiếc bàn xoay trước cổng chùa Tàu, Thanh Thảo thi triển kiếm pháp Nhị thiên nhất lưu tại sân tập Đà Lạt, thử thách vượt qua chính mình trong cuộc chinh phục đỉnh Langbian trong khi Thanh Thảo cắn răng bước tới, thì có những bậc đàn anh than van, rên rỉ, bị bỏ lại phía sau vì cuộc “hạ sơn” gay go, nguy hiểm, trong cơn bão số 5…
Ba ngày ở Đà Lạt của lớp kiếm năm 2000 đầy ấp “sự kiện”. Như vậy, những sự kiện ấn tượng nhất vẫn là cuộc thử thách leo núi trong cơn bão số 5.
Tối đó, thầy trò đã chuẩn bị xong xuôi thì Vs.Cao Quảng Loan ghé lại, thông báo khí tượng thủy văn dự báo ngày mai có bão số 5. Vs.Bùi Thế Cần hội ý với HLV Lâm Đăng Khoa, Nguyễn Vũ Thanh Thảo và Dawn, người cương quyết nhất là Thanh Thảo: Cứ đi tới đó rồi sẽ liệu. Vs.Bùi Thế Cần vẫn e ngại: Trách nhiệm đối với võ sinh, trong đó có người nước ngoài. Tuy nhiên, mọi việc cũng được quyết định theo hướng: Ngày mai, tại chân núi, sẽ quyết định vào phút chót.
Sáng sớm hôm sau, đến chân núi, có tin tất cả các nhóm leo núi khác đều bỏ cuộc. Chỉ có nhóm kiếm sĩ năm 2000 là tiến hành cuộc chơi.
Thách đố đầu tiên là phải ngồi xe “U-oát” vượt qua khoảng 5, 6 cây số đường đèo đầy những đường rãnh, đường nứt nẻ khiến xe cứ lồng lên như con ngựa bất kham. Nữ kiếm sĩ trẻ tuổi của chúng ta cắn răng chịu đựng, cố gắng cười to để xua đi nỗi lo say sóng vẫn tra tấn cô mỗi chuyến đi xa. Nhưng, giống như vị thần Antéc trong thần thoại Hy Lạp, chỉ cần để chân xuống đất là hầu như mọi chuyện đâu vào đó. Với nghị lực phi phàm, cô cặp lấy bạn Đà Lạt mới quen, tiến bước (Hình C2) qua một con đường dốc đất đỏ gồ ghề với chung quanh là mây mù giá lạnh.
 |
|
Sương đầy trên thung lũng
Sương phủ kín đỉnh non
Dù số 5 cơn bão
Ta vẫn vui lên đường |
Qua một con đường gập ghềnh quanh co là lối mòn giữa những lùm cây. Đây đó có những hố nước, bùn lầy, những thân cây nằm giữa lối đi, không biết đâu là đất đâu là nước. Càng lên cao, lối mòn càng dốc cao, phải nắm vào các bụi cây hai bên, đi lần lên từng bước. Có khi những nhánh cây gai từ bụi rậm nằm vắt ngang đường vạch vào trán, vào mặt nghe rát bỏng.
Lâu lâu lại có tiếng la, tiếng cười, tiếng “ơi ới” gọi nhau. Vì thực ra đường dốc lên đỉnh không chỉ có 1, mà có 3, 4 lối khác nhau: Đã có người đi lạc, phải có dấu quen đường (hay trưởng Hướng đạo như Vs.Cao Quảng Loan) mới tìm ra được.
Cũng có người vấp ngã vài ba lần, có người nhanh tay bám vào bụi gai ven đường, đau thét; bụi cây lởm chởm những gai: Vs.Bùi Thế Cần cũng không tránh được 2, 3 vết xước.
Cuối cùng thì mọi con đường đều lên tới đỉnh. Đang đi bỗng bạn nghe một làn gió mát nhẹ thoáng qua, cảnh trí như bừng sáng hẳn ra, bạn ngạc nhiên nhìn lên trời: trên đầu không còn là cây, trước mặt là đường chân trời, cách 10, 15 thước: thì ra đã tới đỉnh Langbian !
Nỗi vui rộn ràng biết bao ! Thế là tìm nhau, hỏi han: “Thảo đến chưa !”, “Trúc đến chưa?… “Dawn đâu rồi?..”. Mọi người lần lượt có mặt: Cám ơn Đấng Cao Xanh đã phù hộ mọi người đến nơi đây. HLV Lê Văn Khải mở cuộc phỏng vấn Vs.Bùi Thế Cần (Hình C8), trong khi đó Shoon nâng xắc sau lưng cho vị võ sư già (ông đeo “xách” đó suốt cuộc leo núi). Giây phút thật cảm động.
 |
|
Cuộc phỏng vấn bất ngờ
Ở đỉnh cao 2.169m, kiếm sĩ Lê Văn Khải (anh ruột của HLV Lê Văn Hoàng) mở một cuộc phỏng vấn Vs.Bùi Thế Cần. Sợ Thầy mệt, trò Shoon nâng xách cho Vs. Chiếc xách này là do John Mims, đại diện Pepsi Cola Việt Nam, tặng nhân chuyến viếng thăm của Đại sư Ichihashi (mất năm 2003). Quỳ dưới chân trụ là Dawn. |
Rồi mọi người lập bàn hương án (Hình C4). Vs. Bùi Thế Cần và các kiếm sĩ mặc võ phục cùng mọi người tiến hành nghi lễ. Đỉnh Langbian, hồn thiêng sông núi, các đấng Tiền nhân đã hy sinh xương máu để gìn giữ cho con cháu. Ngay lúc vừa đảnh lễ xong thì trời quang mây tạnh, mặt trời xuất hiện trên bầu trời vẫn còn vương vấn những tảng mây.
 |
|
Chinh phục đỉnh Langbiang
Sài Gòn, Đà Lạt, Singapor, Đồng Nai …
Sau nghi thức chiêm bái
Các tiên tổ ngàn đời
Cùng nhau để kỷ niệm
Một bức ảnh giữa trời
Giữa trời sương mù mịt
Trong cơn bão số 5 (?) |
Mọi người quây quần ăn trưa trên đỉnh Langbian.
Ăn xong, Vs.Bùi Thế Cần tiến hành việc làm vệ sinh cho đỉnh Langbian. Và mọi người cùng làm: vỏ lon bia, túi ni lông, bao thuốc lá,… Dù mặt bằng trên đỉnh khá nhỏ, nhưng cũng phải mất gần nửa giờ để làm sạch vùng linh địa này.
Và thời điểm lịch sử đến: Thầy trò lớp kiếm cùng nhau chụp hình kỷ niệm. Trong tất cả các bức ảnh ghi lại khoảnh khắc độc nhất đó, có lẽ bức này là “thật” nhất. Với Vs.Bùi Thế Cần đây là bức “đẹp” nhất (Hình C5), “diễn đạt nhất”, “hừng hực khí thế nhất”.
 |
|
Cất cao kiếm trên đỉng Langbiang
Ta thề cùng nước non tiên tổ
Gìn giữ quê hương bản sắc
Điểm tô cơ đồ ngàn xưa |
 |
|
Chuẩn bị lên đường
Nào xôi, gà, cơm vắt
Lòng nao nao không xiết
Biết bao nỗi vui buồn
Có Thầy và có Bạn
Gian khổ không nề chi |
 |
|
Dattangla: Đường về
Nhìn chiếc áo jacket
Biểu lộ bao ân tình
Dattangla ghi dấu
Tình đầu thủa bình minh |
 |
|
Dattangla: Thác nhỏ
Ai chụp bức ảnh này Cho Thầy trò chúng tôi? |
 |
|
Sẵn sàng xuất phát
Hãy nhìn xem nụ cười nào tươi nhất
Hãy hiểu rằng một bản lĩnh phi thường
Một đam mê, vượt lên bao yếu đuối
Tình bạn, tình người, đồng đội, ân sư |
 |
|
Leo núi
Con đường đi lên
Băng rừng lội suối
Giây gai sướt trán
Lội nước buốt chân
Con đường đi xuống
Hố sâu trơn tuột
Giày buộc vào cổ
Ta đu xuống đèo
Trong đợt này, Vs.Cao Quảng Loan đã chứng tỏ là một tay khinh công thượng thừa: Vừa dẫn Diana, ông vừa đi vun vút xuống sườn núi trơn tuột, chỉ bám nhẹ vào cành cây, bụi cỏ. |
 |
|
Tạm dừng chân nghỉ mệt
Trên mặt mọi người
Rạng rỡ thay nụ cười
Dù chân bùn bê bết
- Người lấm bùn hai chân là Shoon, đến từ Singapor.
- Bên cạnh là Đại sư Trương Đình Hùng, 7 đẳng Karatedo.
- Thanh Thảo bị mệt lúc trở về từ đỉnh Langbiang |
 |
|
Vui mừng sau chiến thắng
Chiếm đỉnh Langbiang trong cơn bão |
(Còn tiếp)
PHẦN I : Lên núi cao luyện kiếm. (Đã được giới thiệu).
PHẦN II: Trên Đỉnh Lang bian. (Còn tiếp).
PHẦN III: Giữa võ trường châu Á.
PHẦN IV: Dakao: một thời oanh liệt.