Ngô Tỵ
(Trích "Sổ tay VÕ THUẬT" tháng 3/93.
Tìm hiểu về nước Nhật, ngoài tinh thần Võ sĩ đạo và những tục lệ cổ truyền huyền bí, người ta không thể bỏ qua nếp sống kỳ lạ của một số người tự xưng là Hắc đạo (Ninja).
Thủa nước Nhật còn đặt dưới sự trị vì của các vị Lãnh chúa, nhóm người này xuất hiện như những bóng ma, như những hung thần. Y phục của họ toàn đen che kín luôn mặt mũi, giày của họ cũng làm bằng nỉ đen.
Họ đi lặng lẽ và chỉ sống về đêm.
Dân chúng coi họ như phù thủy của tội ác. Thật ra thì những “Hiệp sĩ đen” chẳng bao giờ tin vào bùa chú hay phù phép nhưng họ lại có những môn võ công quái dị gần giống như phù phép.
Vào thời phong kiến đó, họ được sắp vào loại sát nhân chuyên nghiệp.
Ngay từ nhỏ, họ đã được trui rèn và huấn luyện mọi phương cách để làm chủ tình hình, do đó võ công của họ mỗi ngày một tăng tiến. Điều đáng nghi nhận là họ chỉ học võ chứ không học về lý thuyết, đạo đức và coi đạo dức là những điều “cấm kỵ tưởng tượng”.
Sinh trưởng trong bóng tối nên võ đường của họ cũng sơn toàn màu đen, tường nhà gắn đầy đinh nhọn và chĩa sắt. Tại đó họ tập nhảy, tập nắm bắt, leo trèo và hoàn thành môn leo tường xuất sắc. Ngoài ra họ còn là những tay kiếm sĩ tuyệt luân, lại còn giỏi tài thiện xạ, chạy ngựa, đánh roi và Nhu thuật (Jiujitsu). Nhưng điểm đặc biệt hơn cả là họ sử dụng phi tiêu và kim tiền một cách tài tình.
Đồng tiền có cạnh bén vào thời đó đối với họ là một vũ khí giết người. Ít ai tin được rằng chỉ với một đồng tiền thôi, họ có thể móc mắt hay hạ sát địch thủ cách xa khoảng 20 thước. Việc dùng đồng tiền làm ám khí còn có điều lợi khác là khó buộc tội vì bên cạnh nạn nhân, người ta không tìm ra được một loại vũ khí nào, chỉ thấy một đồng tiền như bao đồng tiền khác.
Để thực hiện cách đi không gây tiếng động, người của môn phái Ninja phải mất hàng trăm giờ tập đi trên các sàn gỗ lắc lư.
Họ làm được mọi việc với toàn sức lực cá nhân và tất cả những phương tiện cũng như võ học của họ được gọi là Ninjitsu, nghệ thuật đạo chích.
Phương pháp đạo tạo của họ đạt đến mức thực tế tối đa, nghĩa là tiên liệu luôn cả những trường hợp bất trắc mà họ có thể tưởng tượng ra.
Thật vậy, họ gần giống như tín đồ của “Thực tế chủ nghĩa”. Ngay từ lúc còn ở trong nôi, họ đã được dạy chẳng có gì là bất khả. Với họ, việc gì đã muốn làm là phải thực hiện cho kỳ được, không sợ trở ngại, không sợ tốn công phí sức.
Vào thời đó, họ là giới phục vụ đắc lực cho các Lãnh chúa và mệnh phụ, đặc biệt là những vụ ám sát hay khủng bố.
Một số lớn Lãnh chúa tranh chấp nhau vì lý do này hay lý do khác đều thích mướn giới hắc đạo hơn là mở một trận chiến lớn vừa tổn thất nhân mạng lại vừa phải chi phí nhiều hơn.
Người của phái Ninja thừa sức qua mắt lính canh, lừa được chó dữ, thi hành xong phận sự rồi tẩu thoát không để lại dấu vết.
Để che mắt những kẻ theo dõi, những người truy nã, họ dùng bụi than hay một loại khói đặc biệt.
Trí nhớ và tài thính thị của người trong môn phái Ninja thật chính xác. Chỉ cần một thoáng nhìn, họ có thể đo lường được ngay các phương tiên để thoát ra khỏi một tòa nhà, nhờ đó mà dám phóng mình ra khỏi tầng lầu ba, biết trước là sẽ có một cái cây nào đó bên ngoài sẽ giúp họ bấu víu. Mái nhà đối với họ chỉ là con đường gồ ghề đôi chút. Tường cao hay thành lũy cũng không ngăn được khi trong tay họ đã có sẵn sợi dây lụa và một vài móc sắt.
Người của phái Ninja có thể vượt qua cổng rào, phóng nhanh tới lối vào, đu mình nắm mái hiên rồi rút gọn lên mái nhà chỉ trong vài giây. Nằm ở mái nhà họ có thể phóng phi tiêu, ném tiền hay những miếng kim khí tròn mà cạnh có răng cưa.
Đuổi bắt họ là kể như đùa giỡn với tử thần, bởi vì họ có thể biến mất trong phút chốc, rồi giữa lúc người truy nã đang ngẩn ngơ thì một mũi phi tiêu tẩm độc bất thần ghim đúng vào sau gáy.
Tuy thế, thỉnh thoảng cũng có người của giới Hắc đạo bị bắt, chỉ có điều là khó giữ họ được lâu vì nghệ thuật đào tẩu của họ cũng phi thường như thuật giết người. Dầu lột hết áo quần, chỉ với chiếc quần lót thôi họ cũng có thể thoát ngục.
Khi binh sĩ đưa một người của phái Ninja ra hành quyết, tử tội chờ cho tới lúc tất cả đều ra ngoài chỗ trống và có tường cao mới bắt đầu ra tay.
Lúc bấy giờ, tử tội tháo bỏ dây trói (không có cách nào hữu hiệu đối với phái Ninja quá ba phút) rồi chạy hết tốc lực về phía bức tường cao, mà ai cũng cho rằng dầu là thần thánh cũng không thể vượt qua.
Trước đó, tử tội đã đi tiểu và quần lót cho thấm ướt và bây giờ chiếc quần đó được dùng như một vật rắn chắc, một sợi dây.
Chạy tới bờ tường, tử tội thét lên một tiếng lớn rồi phóng mình lên với tay đập mạnh cái quần ướt lên đầu tường. Thế rồi trước những cặp mắt chưa hoàn hồn của binh sĩ, tử tội đu mình lên thật nhanh và biến mất.
Huyền thoại của phái Ninja cho đến nay vẫn chưa tan biến. Những bí mật của họ được truyền từ gia đình này qua gia đình kia, từ thế hệ này qua thế hệ khác.
Có người cho rằng, phái Ninja vẫn còn tồn tại nhưng ít ai tin như vậy. Tất cả những gì còn liên hệ với phái này là các võ sư ở miền Nam nước Nhật. Những người này vẫn còn dạy võ công Ninjitsu không phải để giết người mà là vì không muốn thất truyền một môn võ mà họ cho là vô địch.
Thỉnh thoảng cac võ sư già ấy tổ chức một buổi trình diễn vào dịp tưởng niệm trong môn phái.