Trang chủ Hỗ trợ Aiki blog Forum Liên lạc Cấu trúc site
Suy niệm trong ngày:
Aikido không nhằm chiến đấu hay tiêu diệt kẻ thù. Aikido là con đường đưa đến hòa hợp tất cả mọi người trong một gia đình. (Ueshiba Morihei)
Nhịp sống Aikido
Đạo đường
Võ sư - Huấn luyện viên
Địa chí
Rong chơi
Ảnh sinh hoạt
Dòng sử
Phỏng vấn
Oai hùng Việt Nam
Lý thuyết
Giáo dục Aikido
Thư mục
Thuật ngữ
Kỹ thuật
Trắc nghiệm
Y khoa thể thao
Võ thuật đông tây
Vui cười
Giai thoại
Văn
Thơ
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp Đà Lạt
Video
Aiki shop
Cảo thơm lần giở
TRAO ĐỔI
MÙA XUÂN KỶ SỬU 2009
  Từ điển  
Nhập từ
Chọn từ điển
   
Số lượt truy cập
    2991806    
 
Trang chủ Giai thoại Một độ đài đáng nhớ.
Một độ đài đáng nhớ.

 

 

Võ sư Thanh Sơn.

 

Trước đây tôi có máu mê đánh võ đài, hễ nghe ở đâu có đánh đài, tôi đều có mặt và thi đấu. Nhưng phải nói rõ hơn lý do say mê đánh đài, còn một lẽ nữa là mỗi trận đấu như vậy, nếu thắng thì tiền thưởng có thể sống thoải mái cả năm, hoặc mua được chiếc xe hơi đời mới thời bấy giờ. Nhưng các bạn đừng cho rằng tôi chỉ đấu vì tiền.

 

Tôi xin kể một câu chuyện, một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời đánh đài của tôi. Hồi đó tôi giành nhiều thắng lợi là nhờ những kinh nghiệm chiến đấu của thầy truyền, được phát huy cao độ khi giao chiến. Trận đài đó, hôm trước tôi đã thắng chật vật, khó khăn với đàn em của Tiểu Lâm Xung, hôm nay là trận phục thù của họ nên tôi phải tập trung chú ý quan sát đối thủ để tìm cách hạ cho được Tiểu Lâm Xung, chính Tiểu Lâm Xung thủ đài.

 

Dạo đó, Mỗi trận đấu đều có phần biểu diễn dương oai với mục đích để cho người khác thấy mình kém khả năng thì đừng giao đấu cho khỏi tổn mạng. Ngoài ra, còn làm cho đấu thủ sắp giao đấu khiếp đảm tinh thần. Tiểu Lâm Xung cũng làm như vậy, mình trần bắp thịt cuồn cuộn, mỗi khi vận công thì bắp thịt chạy lên chạy xuống nổi rõ, bóng lưỡng như một tượng đồng lực sĩ, đồng thời còn xuất thủ nhanh như điện xẹt, kình lực như cuồng phong bão táp và những ngọn cước thật quỹ khóc thần sầu. Tiếng vỗ tay hò hét cổ vũ vang dậy cả đấu trường.

 

Hắn còn biểu diễn dùng tay công phá miếng gỗ dày 5cm, dùng chân đá chiếc bàn nặng văng ra 4 mét, rồi phình bụng cho một người lực lưỡng tự do đánh, cuối cùng hắn còn phình bụng vận công cho người dùng dao chém. Một người da đen lực lưỡng lên đài nhận cây đao từ ban tổ chức. Anh ta xê qua một bên rồi dùng dao chém nhẹ vào bụng Lâm Xung. Thấy Lâm Xung mỉm cười, anh ta biết không hề hấn gì nên lần thứ hai chém mạnh hơn, vẫn nhìn thấy Lâm Xung cười. Anh ta nhìn thẳng vào mặt Lâm Xung như ngầm bảo hắn sẽ chém thẳng tay. Lâm Xung khẽ gật đầu. Anh ta xuống bộ hươ đao dùng toàn lực để chém, cây đao vừa chạm vào bụng Lâm Xung, bật dội trở ra một cách khác thường suýt nữa tuột khỏi tay của anh ta. Thấy Lâm Xung vẫn cười, anh ta chấp đao vái chào rồi lắc đầu trả đao lại cho ban tổ chức. Tiếng vỗ tay, tiếng cổ vũ lại vang lên hòa trong tiếng chuông trống ầm ĩ. Dưới đài tôi nghĩ: “Tên này khó chơi đây!”.

 

***

 

Ngay hiệp một, những đòn tung ra, những thế hóa giải, những kinh nghiệm chiến đấu của tôi áp dụng đều bị Lâm Xung khắc chế. Trong một thế đá liên hoàn của Lâm Xung, thấy không đỡ nổi nên tôi nhảy lùi ra, thấy sau lưng Lâm Xung ghi hai chữ “nhất thắng”, tôi càng e dè cảnh giác hơn.

 

Hiệp ba chấm dứt, tôi ôm bụng lảo đảo trở về góc đài, vẻ mệt mỏi như bị trúng thương, trong khi đầu óc thì suy nghĩ phải dùng độc thủ để hạ hắn. Mới vào hiệp bốn, Lâm Xung đã tung ra “Thôi sơn phá đỉnh” như trời giáng. Tôi thoát được đòn này thì ngọn “Cuồng phong tảo diệp” cuồn cuộn tới. Tôi biết hắn trúng kế nên dùng bộ “Di ảnh” tránh đòn. Hắn càng tấn công tới tấp. Bất ngờ hắn vừa đá tới, tôi chuyển bộ xà nhập nội, dùng ngọn “Thôi sơn ưng trảo” trong thế “Thôi sơn khai hạ” với tất cả lực bình sinh của mình… Xung quanh im phăng phắc, khăn trắng bay lên giữa đài. Trọng tài cho ngưng trận đấu… Một vài đệ tử lên trước, sau là sư phụ của Lâm Xung vây quanh hắn. Tôi bước tới trước mặt sư phụ Lâm Xung để xin lỗi và xem lại kết quả ngọn đòn của mình. Hắn bị vỡ Kuki chắn hạ bộ và bị chấn thương. Tôi xoay về phía Tiểu Lâm Xung:

 

-                     Đệ tử xin lỗi sư huynh.

 

Không ai trả lời, ngoài tiếng la hét vang rền của khán giả. Trọng tài tuyên bố tôi thắng đo ván đối thủ ở hiệp thứ 4. Dạo đó mỗi trận đấu 5 hiệp, mỗi hiệp 5 phút. Tôi nghĩ trong lòng “găng đây”.

 

***

 

Sáng hôm sau, một chiếc xe hơi đỗ lại trước nơi tôi ở. Tôi buộc miệng: “Có chuyện rồi đây”. Đúng thật. Hai bạn đồng môn của Lâm Xung vào tìm tôi, đưa giấy, mời tôi đến ngay bản môn để sư phụ hắn có vài điều muôn nói. Anh em bạn cùng nhóm khuyên tôi:

 

-                     Đừng đi nghe mày. Nguy hiểm đấy.

 

Nhưng tôi nghĩ “đã cỡi lưng cọp rồi” nên đáp:

 

-                     Không đi không được đâu các bạn.

 

Tôi vừa trả lời vừa vào phòng lấy bì thư đựng tiền thưởng nhét vào túi rồi ra xe đi cùng bọn chúng mà đầu óc thì thật là căng thẳng.

 

Họ xếp tôi ngồi băng trước cạnh lái xe, hai tên kia ngồi băng sau, đầu tôi càng căng hơn, tôi đưa thật nhiều tình huống để tìm cách đối phó. Khi xe ngừng lại tôi nghĩ: “Đã đến giờ”.

 

Hai người đưa tôi vào một hội trường. Sư phụ Lâm Xung ngồi giữa, hai bên là các cao đồ. Hàng trăm môn đệ của họ chăm chú nhìn tôi như muốn nuốt sống. Thấy vậy, tôi nhìn quanh, chú ý các phía cửa ra vào để tìm cách chủ động rồi lên tiếng:

 

-                     Kính thưa sư phụ và chư huynh đệ, nếu sư phụ không cho người gọi thì con cũng tới để tạ lỗi với sư phụ và sư huynh Lâm Xung…

 

-                     Mày ngồi xuống đi… Thầy Lâm Xung vừa nói vừa chỉ tay về chiếc ghế trống cạnh cửa, tôi mừng thầm đi đến ngồi xuống.

 

-                     … Tao cho người đi kêu mày là để giới thiệu mày với anh em của Lâm Xung. Trước hết tao cám ơn mày vì mày đã biết ngỏ lời xin lỗi tao với anh mày…

 

Thấy căng tôi vội xin ngắt lời, đứng lên nói:

 

-                     Thưa sư phụ, sư huynh con ở đâu cho con được tạ lỗi.

 

-                     Anh mày ngồi kia, chỉ vài ba bữa là hết thôi. Ngồi xuống đi. Hôm qua mày đánh khá nên thắng, nhưng đòn hơi độc.

 

Tôi vội phân bua:

 

-                     Thua sư phụ, con không còn cách nào khác.

 

-                     Tao đã dặn nó rồi, coi chừng bị thua vì đòn xà, nhưng nó tưởng mày đã đuối nên ra đòn mà không đề phòng.

 

Tôi nghĩ đến số tiền thưởng thắng độ tuy gấp nhiều lần so với tiền thua, nhưng để hòa giải đành nhận số tiền thua cũng được, nên nói:

 

-                     Thưa sư phụ hôm qua vì sư huynh con mất cảnh giác chứ tài con làm sao so với sư huynh. Số tiền này con xin gởi lại cho sư huynh Lâm Xung.

 

-                     Đưa đây cho tao! Ông ngắt ngang lời rồi giằng lấy bao thơ đựng tiền tôi đưa. Tôi nghĩ thầm: “thế là mất trắng”, sư phụ Lâm Xung tiếp lời:

 

-                     Số tiền này nếu đúng phải là của Lâm Xung. Hôm nay tao biểu tụi nó đón mày qua đây để giới thiệu mày với anh em của nó. Mày là thằng bình tĩnh, gan dạ, biết dùng chiến thuật trên sàn đấu, biết khiêm nhượng khi thắng cuộc. Đúng là một võ sĩ có tinh thần thượng võ.

 

Nói xong, ông vừa đưa bì thư đựng tiền của tôi lên cao, vừa lấy ra một phong bì nữa, nhìn quanh rồi lại nhìn tôi nói tiếp:

 

-                     Đây là tiền thắng và thua độ, tao giao hết cho mày. Ráng về ăn uống tập luyện sáu tháng nữa rồi đấu lại với Lâm Xung. Đây…ông ấn mạnh cả hai số tiền vào tay tôi.

 

Nói chuyện qua loa, xã giao thêm một chút nữa, ông cho người đưa tôi về với lời căn dặn “nhớ cố gắng tập luyện”. Tôi ra về, cũng trên chiếc xe ban sáng. Sự căng thẳng đã nhường chỗ cho sự thanh thản. Tôi nhớ mãi trận đấu đài này, bởi tôi đã thắng được cả hai mặt: Chiến thuật, chiến lược trên sàn đấu và trong nghệ thuật ứng xử ngoài đời.

 

(Ghi theo lời kể của Võ sư Trần Tiến)

 

 

 

  • Dẫn nhập
  • Câu chuyện trên xe buýt
  • Công lực của tiếng “Kiai”
  • “Đạo Trường Địa Ngục”
  • Học kiếm bằng mắt
  • Tổ sư FUNAKOSHI GICHIN ngộ biến tùng quyền
  • Những ngày đầu làm nội đệ tử
  • Loạn thủ Đại Sư Tamura
  • Đố Bạn
  • Công lực của Tổ sư Uyeshiba Morihei
  • Chém cái "nhác"
  • Người võ sĩ Aikido
  • Quyền sư ở Nam Việt: Ông Ất
  • Một trận thư hùng
  • Cuộc đời cụ Đề đốc Lê Trực
  • Cao nhân tắc hữu cao nhân trị
  • Ông hiệp sĩ da đỏ hay là nền giáo dục của người da đỏ
  • Hồi ký của MK
  • Lý Tế - thầy võ chuyên môn võ thuật Tàu
  • Ngũ chiêu, trảm bát tướng
  • Những giai thoại về võ sư Christian Tissier
  • Bậc thầy họ Vương
  • Lên Đỉnh Hoa Sơn (1)
  • Lên Đỉnh Hoa Sơn (2)
  • Mùa xuân trên đỉnh Thiếu Thất
  • Như một lời tạ từ.
  • Võ sư Hồ Ngạnh thắng Trịnh Hùng Trí
  • Võ lâm truyền kỳ: Lê Văn Khôi tay không bắt cọp (1)
  • Võ lâm truyền kỳ: Lê Văn Khôi tay không bắt cọp (2)
  • Võ cổ truyền Việt Nam trên đất Triều Tiên
  • Như một lời tri ân
  • Như một lời tri ân (2)
  • Nguyên Hương
  • UESHIBA một tiêu biểu của võ đạo phương Đông.
  • Đệ tử và sư phụ
  • Liễu mềm dưới tuyết
  • Voi – Hổ tử chiến
  • YUYO khoảng cách sinh tử
  • Tản Đà múa kiếm.
  • Bà Trà - nữ chúa Truông Mây
  • Coi chừng, đừng tưởng nàng yếu đuối.
  • Nguồn gốc “Lăng ba vi bộ”.
  • Hiệp sĩ đen – Phù thủy của tội ác?
  • Bộ cờ Tướng.
  • Người đàn bà bán rượu ở làng Tân Khánh.
  • Người hùng đất Trà Lũ.
  • Vài giai thoại về tiếng thét trong võ thuật.
  • Nỏ liên châu và danh tướng Cao Lỗ.
  • Võ cổ truyền Việt Nam. (1)
  • Võ cổ truyền Việt Nam. (2)
  • Võ cổ truyền Việt Nam (3).
  • Học Võ đừng quên học Văn và đâu phải để… đi đánh nhau.
  • Người thầy trong rừng cọp Finnom
  • Ngọn khai cung
  • Một thiếu niên tật nguyền trở thành võ sinh xuất sắc.
  • Bất chiến tự nhiên thành
  • Gã lái buôn giữa rừng gươm hiệp sĩ (1)
  • Gã lái buôn giữa rừng gươm hiệp sĩ (2)
  • Gã lái buôn giữa rừng gươm hiệp sĩ (3)
  • Trận đấu cuối cùng (1)
  • Trận đấu cuối cùng (2)
  • Sumo – Môn vật không dành cho ai “bé hạt tiêu”
  • Cuộc tàn sát giữa 400.000 hiệp sĩ (1)
  • Cuộc tàn sát giữa 400.000 hiệp sĩ (2)
  • Nhờ võ thoát chết.
  • Ngũ linh Thiên hộ
  • Vua vật nhau với các tân khoa
  • Pho kiếm phổ thất truyền.
  • Trương Phi phó yến.
  • Con trai người nghĩa quân Yên Thế ở võ đài tự do
  • Cỏ Bồ Đề
  • Triệu Tử Long học võ.
  • Tổ sư JIGORO KANO dạy lại Thầy cũ.
  • Kỳ nhân Tống Mạc.
  • Hùng kê quyền (1)
  • Hùng kê quyền (2)
  • Hùng kê quyền (3)
  • Đôi chó mực và chiêu cầm nã thủ
  • Chuyến hạ sơn mùa xuân
  • Giai thoại Thiền: Trong bàn tay định mệnh
  • Giai thoại Thiền: Đúng và Sai
  • Giai thoại Thiền: Nghệ sĩ bần tiện
  • Giai thoại Thiền: Cửa thiên đường
  • Giai thoại Thiền: Không cần bắt chước
  • Giai thoại Thiền: MỘT TÁCH TRÀ
  • Giai thoại Thiền: THẾ À ?
  • Giai thoại Thiền: VÂNG LỜI
  • Giai thoại Thiền: MỘT ÔNG PHẬT
  • Giai thoại Thiền: ĐƯỜNG LẦY
  • Giai thoại Thiền: HÀ TIỆN LỜI DẠY
  • Giai thoại Thiền: MỘT KIỆT TÁC
  • Giai thoại Thiền: TIM TÔI BỪNG CHÁY NHƯ LỬA
  • Hồ Cựu – Võ sĩ thời danh đất Quảng
  • Giai thoại Thiền: HÃY MỞ KHO TÀNG CỦA RIÊNG ANH
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG NƯỚC, KHÔNG TRĂNG
  • Giai thoại Thiền: DANH THIẾP
  • Giai thoại Thiền: MƯA HOA
  • Giai thoại Thiền: XUẤT BẢN KINH
  • Giai thoại Thiền: THIỀN CỦA JOSHU
  • Giai thoại Thiền: THIỀN TRONG CUỘC SỐNG ĂN MÀY
  • Giai thoại Thiền: ĂN TRỘM TRỞ THÀNH ĐỆ TỬ
  • Giai thoại Thiền: CỎ VÀ CÂY SẼ GIÁC NGỘ THẾ NÀO
  • Giai thoại Thiền: ÔNG PHẬT MŨI ĐEN
  • Trận đài một độ một đêm
  • Giai thoại Thiền: GUDO VÀ HOÀNG ĐẾ
  • Giai thoại Thiền: MỒ HÔI CỦA KASAN
  • Giai thoại Thiền: SỰ CHINH PHỤC CỦA MỘT CON MA
  • Giai thoại Thiền: NGƯƠI ĐANG LÀM GÌ VẬY ! THẦY ĐANG NÓI GÌ VẬY !
  • Giai thoại Thiền: HỌC IM LẶNG
  • Giai thoại Thiền: LÃNH CHÚA ĐẦU BÒ
  • Giai thoại Thiền: SỰ CẢI HÓA CHÂN THẬT
  • Làng võ Sài Gòn xưa – Những võ sĩ huyền thoại
  • Ngay cả Morihei cũng có khi bị vấp…
  • Khi Tổ sư nổi hứng
  • Giai thoại Thiền: TÁNH TÌNH
  • Giai thoại Thiền: CÁI TÂM ĐÁ
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG VƯỚNG BỤI TRẦN
  • Giai thoại Thiền: SỰ PHÁT ĐẠT CHÂN THẬT
  • Giai thoại Thiền: ĐỐT HƯƠNG
  • Giai thoại Thiền: PHÉP LẠ CHÂN THẬT
  • Giai thoại Thiền: HÃY NGỦ ĐI
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG CÓ GÌ HIỆN HỮU
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG LÀM, KHÔNG ĂN
  • Giai thoại Thiền: TRI ÂM
  • Giai thoại Thiền: THỜI ĐỂ CHẾT
  • Giai thoại Thiền: ÔNG PHẬT SỐNG VÀ NGƯỜI ĐÓNG THÙNG GỖ
  • Giai thoại Thiền: BA LOẠI ĐỆ TỬ
  • Giai thoại Thiền: ĐỐI THOẠI THIỀN
  • Giai thoại Thiền: THIỀN CHIẾC ĐŨA TRUI
  • Giai thoại Thiền: THIỀN CỦA NGƯỜI KỂ CHUYỆN
  • Giai thoại Thiền: DẠO MÁT NỬA ĐÊM
  • Giai thoại Thiền: LÁ THƯ CHO NGƯỜI HẤP HỐI
  • Giai thoại Thiền: MỘT GIỌT NƯỚC
  • Giai thoại Thiền: GIÁO LÝ TỐI THƯỢNG
  • Giai thoại Thiền: KHÔNG VƯỚNG MẮC
  • Giai thoại Thiền: DẤM CỦA TOSUI
  • Giai thoại Thiền: NGÔI ĐỀN IM LẶNG
  • Giai thoại Thiền: THIỀN CỦA PHẬT
  • Thanh kiếm của Tổ sư Ueshiba