Một độ đài đáng nhớ.

09-05-2008 15:39

 

 

Võ sư Thanh Sơn.

 

Trước đây tôi có máu mê đánh võ đài, hễ nghe ở đâu có đánh đài, tôi đều có mặt và thi đấu. Nhưng phải nói rõ hơn lý do say mê đánh đài, còn một lẽ nữa là mỗi trận đấu như vậy, nếu thắng thì tiền thưởng có thể sống thoải mái cả năm, hoặc mua được chiếc xe hơi đời mới thời bấy giờ. Nhưng các bạn đừng cho rằng tôi chỉ đấu vì tiền.

 

Tôi xin kể một câu chuyện, một kỷ niệm khó quên trong cuộc đời đánh đài của tôi. Hồi đó tôi giành nhiều thắng lợi là nhờ những kinh nghiệm chiến đấu của thầy truyền, được phát huy cao độ khi giao chiến. Trận đài đó, hôm trước tôi đã thắng chật vật, khó khăn với đàn em của Tiểu Lâm Xung, hôm nay là trận phục thù của họ nên tôi phải tập trung chú ý quan sát đối thủ để tìm cách hạ cho được Tiểu Lâm Xung, chính Tiểu Lâm Xung thủ đài.

 

Dạo đó, Mỗi trận đấu đều có phần biểu diễn dương oai với mục đích để cho người khác thấy mình kém khả năng thì đừng giao đấu cho khỏi tổn mạng. Ngoài ra, còn làm cho đấu thủ sắp giao đấu khiếp đảm tinh thần. Tiểu Lâm Xung cũng làm như vậy, mình trần bắp thịt cuồn cuộn, mỗi khi vận công thì bắp thịt chạy lên chạy xuống nổi rõ, bóng lưỡng như một tượng đồng lực sĩ, đồng thời còn xuất thủ nhanh như điện xẹt, kình lực như cuồng phong bão táp và những ngọn cước thật quỹ khóc thần sầu. Tiếng vỗ tay hò hét cổ vũ vang dậy cả đấu trường.

 

Hắn còn biểu diễn dùng tay công phá miếng gỗ dày 5cm, dùng chân đá chiếc bàn nặng văng ra 4 mét, rồi phình bụng cho một người lực lưỡng tự do đánh, cuối cùng hắn còn phình bụng vận công cho người dùng dao chém. Một người da đen lực lưỡng lên đài nhận cây đao từ ban tổ chức. Anh ta xê qua một bên rồi dùng dao chém nhẹ vào bụng Lâm Xung. Thấy Lâm Xung mỉm cười, anh ta biết không hề hấn gì nên lần thứ hai chém mạnh hơn, vẫn nhìn thấy Lâm Xung cười. Anh ta nhìn thẳng vào mặt Lâm Xung như ngầm bảo hắn sẽ chém thẳng tay. Lâm Xung khẽ gật đầu. Anh ta xuống bộ hươ đao dùng toàn lực để chém, cây đao vừa chạm vào bụng Lâm Xung, bật dội trở ra một cách khác thường suýt nữa tuột khỏi tay của anh ta. Thấy Lâm Xung vẫn cười, anh ta chấp đao vái chào rồi lắc đầu trả đao lại cho ban tổ chức. Tiếng vỗ tay, tiếng cổ vũ lại vang lên hòa trong tiếng chuông trống ầm ĩ. Dưới đài tôi nghĩ: “Tên này khó chơi đây!”.

 

***

 

Ngay hiệp một, những đòn tung ra, những thế hóa giải, những kinh nghiệm chiến đấu của tôi áp dụng đều bị Lâm Xung khắc chế. Trong một thế đá liên hoàn của Lâm Xung, thấy không đỡ nổi nên tôi nhảy lùi ra, thấy sau lưng Lâm Xung ghi hai chữ “nhất thắng”, tôi càng e dè cảnh giác hơn.

 

Hiệp ba chấm dứt, tôi ôm bụng lảo đảo trở về góc đài, vẻ mệt mỏi như bị trúng thương, trong khi đầu óc thì suy nghĩ phải dùng độc thủ để hạ hắn. Mới vào hiệp bốn, Lâm Xung đã tung ra “Thôi sơn phá đỉnh” như trời giáng. Tôi thoát được đòn này thì ngọn “Cuồng phong tảo diệp” cuồn cuộn tới. Tôi biết hắn trúng kế nên dùng bộ “Di ảnh” tránh đòn. Hắn càng tấn công tới tấp. Bất ngờ hắn vừa đá tới, tôi chuyển bộ xà nhập nội, dùng ngọn “Thôi sơn ưng trảo” trong thế “Thôi sơn khai hạ” với tất cả lực bình sinh của mình… Xung quanh im phăng phắc, khăn trắng bay lên giữa đài. Trọng tài cho ngưng trận đấu… Một vài đệ tử lên trước, sau là sư phụ của Lâm Xung vây quanh hắn. Tôi bước tới trước mặt sư phụ Lâm Xung để xin lỗi và xem lại kết quả ngọn đòn của mình. Hắn bị vỡ Kuki chắn hạ bộ và bị chấn thương. Tôi xoay về phía Tiểu Lâm Xung:

 

-                     Đệ tử xin lỗi sư huynh.

 

Không ai trả lời, ngoài tiếng la hét vang rền của khán giả. Trọng tài tuyên bố tôi thắng đo ván đối thủ ở hiệp thứ 4. Dạo đó mỗi trận đấu 5 hiệp, mỗi hiệp 5 phút. Tôi nghĩ trong lòng “găng đây”.

 

***

 

Sáng hôm sau, một chiếc xe hơi đỗ lại trước nơi tôi ở. Tôi buộc miệng: “Có chuyện rồi đây”. Đúng thật. Hai bạn đồng môn của Lâm Xung vào tìm tôi, đưa giấy, mời tôi đến ngay bản môn để sư phụ hắn có vài điều muôn nói. Anh em bạn cùng nhóm khuyên tôi:

 

-                     Đừng đi nghe mày. Nguy hiểm đấy.

 

Nhưng tôi nghĩ “đã cỡi lưng cọp rồi” nên đáp:

 

-                     Không đi không được đâu các bạn.

 

Tôi vừa trả lời vừa vào phòng lấy bì thư đựng tiền thưởng nhét vào túi rồi ra xe đi cùng bọn chúng mà đầu óc thì thật là căng thẳng.

 

Họ xếp tôi ngồi băng trước cạnh lái xe, hai tên kia ngồi băng sau, đầu tôi càng căng hơn, tôi đưa thật nhiều tình huống để tìm cách đối phó. Khi xe ngừng lại tôi nghĩ: “Đã đến giờ”.

 

Hai người đưa tôi vào một hội trường. Sư phụ Lâm Xung ngồi giữa, hai bên là các cao đồ. Hàng trăm môn đệ của họ chăm chú nhìn tôi như muốn nuốt sống. Thấy vậy, tôi nhìn quanh, chú ý các phía cửa ra vào để tìm cách chủ động rồi lên tiếng:

 

-                     Kính thưa sư phụ và chư huynh đệ, nếu sư phụ không cho người gọi thì con cũng tới để tạ lỗi với sư phụ và sư huynh Lâm Xung…

 

-                     Mày ngồi xuống đi… Thầy Lâm Xung vừa nói vừa chỉ tay về chiếc ghế trống cạnh cửa, tôi mừng thầm đi đến ngồi xuống.

 

-                     … Tao cho người đi kêu mày là để giới thiệu mày với anh em của Lâm Xung. Trước hết tao cám ơn mày vì mày đã biết ngỏ lời xin lỗi tao với anh mày…

 

Thấy căng tôi vội xin ngắt lời, đứng lên nói:

 

-                     Thưa sư phụ, sư huynh con ở đâu cho con được tạ lỗi.

 

-                     Anh mày ngồi kia, chỉ vài ba bữa là hết thôi. Ngồi xuống đi. Hôm qua mày đánh khá nên thắng, nhưng đòn hơi độc.

 

Tôi vội phân bua:

 

-                     Thua sư phụ, con không còn cách nào khác.

 

-                     Tao đã dặn nó rồi, coi chừng bị thua vì đòn xà, nhưng nó tưởng mày đã đuối nên ra đòn mà không đề phòng.

 

Tôi nghĩ đến số tiền thưởng thắng độ tuy gấp nhiều lần so với tiền thua, nhưng để hòa giải đành nhận số tiền thua cũng được, nên nói:

 

-                     Thưa sư phụ hôm qua vì sư huynh con mất cảnh giác chứ tài con làm sao so với sư huynh. Số tiền này con xin gởi lại cho sư huynh Lâm Xung.

 

-                     Đưa đây cho tao! Ông ngắt ngang lời rồi giằng lấy bao thơ đựng tiền tôi đưa. Tôi nghĩ thầm: “thế là mất trắng”, sư phụ Lâm Xung tiếp lời:

 

-                     Số tiền này nếu đúng phải là của Lâm Xung. Hôm nay tao biểu tụi nó đón mày qua đây để giới thiệu mày với anh em của nó. Mày là thằng bình tĩnh, gan dạ, biết dùng chiến thuật trên sàn đấu, biết khiêm nhượng khi thắng cuộc. Đúng là một võ sĩ có tinh thần thượng võ.

 

Nói xong, ông vừa đưa bì thư đựng tiền của tôi lên cao, vừa lấy ra một phong bì nữa, nhìn quanh rồi lại nhìn tôi nói tiếp:

 

-                     Đây là tiền thắng và thua độ, tao giao hết cho mày. Ráng về ăn uống tập luyện sáu tháng nữa rồi đấu lại với Lâm Xung. Đây…ông ấn mạnh cả hai số tiền vào tay tôi.

 

Nói chuyện qua loa, xã giao thêm một chút nữa, ông cho người đưa tôi về với lời căn dặn “nhớ cố gắng tập luyện”. Tôi ra về, cũng trên chiếc xe ban sáng. Sự căng thẳng đã nhường chỗ cho sự thanh thản. Tôi nhớ mãi trận đấu đài này, bởi tôi đã thắng được cả hai mặt: Chiến thuật, chiến lược trên sàn đấu và trong nghệ thuật ứng xử ngoài đời.

 

(Ghi theo lời kể của Võ sư Trần Tiến)