Vs.Bùi Thế Cần
Bốn phép luyện công của võ đạo gia Phù Tang
4. Giai đoạn khí thể (Kitai)
Giờ đây, quay đầu nhìn lại những chặng đường đã qua, hành giả mỉm cười nhớ lại. Hình ảnh của chàng trai ngày nào chân ướt chân ráo nhập môn (Niumon), vụng về khờ khạo, luôn luôn bị rầy la khích bác hoặc chế nhạo, chịu đựng hãy còn hằn sâu trong trí nhớ.
Ở giai đoạn Kotai, giai đoạn chuyển dịch gân cốt và cơ bắp, thần kinh và nội tạng là giai đoạn khủng khiếp nhất. Ít nữa, đó là suy nghĩ của chàng trai vào lúc đó. Và hơn một lần anh ta đã tưởng như là không chịu đựng được. Có nhiều khi tưởng chừng như phải rời Thầy xa bạn. Nhớ những lần đầu tiên té nổ, té bay. Nhất là những đòn qua hai vai. Lúc nằm ngửa trên lưng Thầy, tưởng chừng như sắp rơi vào khoảng không vô tận. Cảm nhận trong khoảng khắc thật khủng khiếp.
Nhưng, chỉ với một ánh mắt, một nửa nụ cười, một vài lời nói khích lệ ấm áp của Thầy, chàng trai đã vượt qua được. Và cứ mỗi lần như thế, anh có cảm tưởng mình vừa leo lên một bậc thang cao hơn, chênh vênh hơn, choáng ngợp hơn…
Rồi một hôm Thầy gọi lại và nói anh đã qua giai đoạn luyện hình (tương tự như thời gian trong lửa luyện tôi – Purgatoire của giới công giáo). Nếu là trước đây thì anh đã nhảy cẫng lên và hét một tiếng “YAHOO!” để giải tỏa tất cả những phấn khích đang tràn ngập trong người anh ta.
Nhưng không, anh chỉ thở nhẹ nhàng: “Dạ, con cám ơn Thầy!”. Vì biết rằng từ nay anh không còn công phu luyện tập cho riêng mình. Con đường tầm sư học đạo của anh giờ đây mang một sắc thái mới. Với môn phái, với Thầy, với bạn đồng môn, các tiền bối và hậu bối.
Từ lâu nay, cách tập cương thể của anh đã dần dần nhường chỗ cho hình thái nhu thể và những gì đạt được trong các bài tập nhu thể, với những nguyên lý xả kỷ tòng nhân, âm dương biến hóa, thính kình… đã giúp anh vượt xa những bạn đồng môn khác ít thiên khiếu hơn và cũng thiếu tập trung hơn.
Anh nhận ra Thầy đúng là một Ân sư, mà cũng là một Minh sư. Tình cảm tôn sư trọng đạo tràn ngập trong tâm cảnh của anh. Với việc làm phụ tá, làm chỉ đạo viên (Shidoin), anh hiểu được những nhọc nhằn gian khổ, những ưu tư nghĩ suy của một người Thầy về mỗi học trò, mỗi buổi học.
Các bạn đồng thời với anh giờ đây nhận ra qua các buổi diễn võ, các lớp tập huấn là anh đã bỏ họ rất xa, đã trải nghiệm nhiều thử thách, đòn thế của anh tỏ ra thanh thoát hơn mà cũng uy dũng hơn. Anh áp dụng cho các môn sinh của mình những bài tập mà chính anh đang thử nghiệm. Đó là những môn sinh ưu tú về đạo đức, cũng như về kỹ thuật. Anh coi họ như những người em, những người bạn. Không chỉ tập luyện với nhau mà còn chia xẻ cho nhau những hoa trái cuộc đời. Cùng với nguyên lý Ki no nagare, phong thái anh thật lưu loát và biến hóa rất tùy nghi, anh nói: “Kiến cơ nhi tác”, “Nhập gia tùy tục, đáo giang tùy khúc”.
Lần hồi, các đệ tử thay anh trong các lớp võ, trong việc điều hành Đạo đường. Không nói không rằng, anh lặng lẽ đi vào mai danh ẩn tích.
Bây giờ, công phu của người hành giả tập trung vào luyện khí lực nội tạng. Anh cảm nhận được bằng nội giác những chuyển hóa rung động bên trong người mình. Anh lắng nghe sự ra đi âm thầm của những cảm xúc, ý niệm, bản năng… hình như cái buồn, cái vui, cái háo hức mong đợi, cái tiếc nuối bâng khuâng, cái bùi ngùi thương nhớ, cũng không còn mãnh liệt sâu xa như trước.
Và anh cũng nhìn nhiều hơn những cảnh mây gió trăng sao trên trời, cảnh nước chảy hoa trôi trên mặt đất… “Con người cũng thế thôi”.
Và dành nhiều quỹ thời gian còn lại của mình để chiêm nghiệm trầm tư. Để luyện cho tâm thường an lạc. Phép Chinkon kishin, mà trước đây anh đã được Thầy chỉ bảo, và anh đã nghe một cách thờ ơ như khách bàng quang, thì nay trở thành công phu chính yếu trong ngày.
Tịnh tọa, đối thoại với Tổ sư, với các tiền bối quá cố, với đấng tối cao được anh hành công mỗi ngày. Biết bao phép hành xử của anh trong cuộc sống hằng ngày phát xuất từ những buổi đối thoại tâm linh. Như những cuộc đối thoại phân thần giữa Animus và Anima của Clauden, một vị Thầy tư tưởng của anh…
Anh vẫn lên sân tập khi tuổi đã chồng chất trên đôi vai và nhuộm trắng tóc xanh năm nào.
Và hiện nay, hành giả của chúng ta cảm thấy tâm an lạc. Chưa bao giờ anh cảm thấy hùng hậu khí lực và tràn đầy tâm nhân ái như lúc này. Qua năm tháng, anh tinh lọc các chiêu thức. Mỗi buổi luyện tập anh lại tinh luyện và giản lược các đòn thế đến mức không còn là đòn thế. Một cái chuyển thân, một phép phất tay, một động tác thăng giáng dũng mãnh, thậm chí một hít thở, một tiếng thét Kiai, một tia nhìn là đòn thế. Không còn việc vận dụng Takemushu Aiki để sản sinh ra các chiêu thức mới. Không còn Henka waza hoặc Kaishi waza, không còn những chiêu thức vi diệu, mà chỉ các cao thủ khi gặp nhau mới thi triển… không còn cần thu hút học trò như trước đây, không còn cần biểu diễn để khẳng định mình với đồng đạo võ lâm.
Chỉ còn Misogi để dần dần đi đến Hikari… và Satori.