Những câu dẫn dưới đây được trích hầu hết từ cuốn Giải Thoát Khỏi Tri Kiến (Freedom from Known) của Krishnamurti. Các câu in nghiêng và thụt vào cho thấy Lý Tiểu Long đã áp dụng như thế nào lời của Krishnamurti vào võ đạo của TQÐ.
Krishnamurti – in đứng
Lý Tiểu Long – in nghiêng
Bạn không thể nhìn qua một hệ thống tư tưởng nào, qua bình phong của ngôn từ, qua những niềm hy vọng và những nỗi sợ hãi.
Bạn không thể phô diễn và sống động qua các thế quyền kết hợp nhau trong trạng thái tĩnh, qua chuyển động bị chiêu thức hoá.
Chúng ta là những quyển sách đó, chúng ta là những ý tưởng đó, chúng điều kiện hoá chúng ta rất trầm trọng.
Chúng ta là những bài quyền đó, chúng ta là những thế thủ và những thế công đó, chúng điều kiện hoá chúng ta rất trầm trọng.
Chừng nào tôi còn nhìn cuộc sống từ một quan điểm cá biệt hoặc từ một kinh nghiệm cá biệt mà tôi ưu ái ấp ủ, hoặc từ kinh nghiệm cá biệt nào đó mà tôi thu lượm được, cái là bối cảnh của cái "tôi", thì chừng đó tôi còn không thể thấy một cách toàn bộ. Tôi chỉ có thể thấy cái gì đó toàn bộ khi ý nghĩ không can dự vào.
Bạn không thể thấy một cuộc giao đấu trong toàn bộ của nó, không thể quan sát nó từ cái nhìn của một người quyền anh, một người công phu, một người không thủ đạo, một người đô vật, một người nhu đạo và vân vân. Bạn chỉ có thể thấy một cách minh bạch khi trường phái, chiêu thức không can dự vào.
Chân lý là cái không được nói cho biết rõ mồn một bởi khoái lạc hay đau đớn của bạn, hay bởi tình trạng bị điều kiện hoá của bạn làm người Ấn giáo hoặc bất cứ tôn giáo nào mà mà bạn tùy thuộc vào.
Việc giao đấu không phải là cái được nói cho biết rõ mồn một bởi tình trạng bị điều kiện hoá của bạn làm người công phu, người không thủ đạo, người nhu đạo hoặc người thuộc bất cứ môn phái nào.
Chúng ta chấp nhận định chuẫn thái độ sống thuộc phần của truyền thống của chúng ta làm người Ấn giáo hoặc Kitô giáo, hoặc bất cứ tôn giáo nào tình cờ đi vào đời chúng ta. Chúng ta trông mong người nào đó nói cho chúng ta biết thái độ nào là đúng và thái độ nào là sai, ý nghĩ nào là đúng và ý nghĩ nào là sai; và trong khi đi theo những mẫu thức đó, cư xử và tư duy của chúng ta trở thành máy móc, đáp ứng của chúng ta có tính cách tự động.
Người luyện võ bắt chước đi theo một cách mù quáng tôn sư hoặc sư phụ của mình thì chấp nhận mẫu thức của thầy mình. Do đó, phản ứng của người ấy, và cái quan trọng hơn nữa là, tư duy của người ấy trở thành máy móc. Phản ứng của người ấy trở nên có tính cách tự động, dựa theo những mẫu thức cố định, khiến người ấy trở thành nhỏ nhoi và bị hạn chế.
Người thật sự trang trọng, với nỗi thúc bách khám phá chân lý là gì, tình yêu là gì, là người không có chút khái niệm nào. Người ấy chỉ sống trong cái đang là.
Người thật sự trang trọng, với nỗi thúc bách khám phá chân lý là gì, thì không có trường phái, chiêu thức nào. Người ấy chỉ sống trong cái đang là.
Những thí dụ trên không phải là những phân tích có tính cách đối chiếu và khẳng định giữa hai người, mà là những gì khiến ta có thể dễ dàng nhận ra tác động sâu xa của Krishnamurti trên Lý Tiểu Long. Lý trở nên tập trung hơn nhờ lời giảng của Krishnamurti và đem áp dụng chúng vào võ thuật. Lý phát hiện ra rằng, trường phái, chiêu thức thì hữu hạn, hoàn toàn chỉ là những lề xưa thói cũ, một sự lặp lại các mẫu thức cố định một cách thiếu sinh khí, một hình thức điều kiện hoá không cung ứng cho ta sự tự am hiểu chính mình và thanh thoát. Ðối với Lý, trường phái, chiêu chức, chỉ có tính cách tuyên truyền.
Qua lời giảng của Krishnamurti, Lý tìm thấy sự tự mình phô diễn viên mãn hơn bằng võ thuật. Từ khi bắt đầu tập Vĩnh Xuân Quyền vào lúc mười bốn tuổi, Lý tinh tiến, cải thiện và lên tới tột đỉnh trong võ thuật, cái là mối tình đầu của Lý. Nhưng Lý vẫn muốn thêm nữa. Lý triền miên "bất mãn một cách sáng tạo" về tình trạng võ thuật. Lý nhận ra những giới hạn trong mọi môn phái võ thuật, kể cả Vĩnh Xuân. Lý khám phá những ranh giới đó, thách đố truyền thống và mở tung vùng đất chưa ai thăm dò.
Lý Tiểu Long phải nói cho thế giới biết phát hiện của mình. Vậy Lý đi Hồng Kông và thực hiện nhiều cuốn phim. Và trong khoảng thời gian đó, xuất hiện một đại tác phẩm, "Mãnh Long Quá Giang” (Enter the Dragon).
Sứ mạng của Lý đã hoàn tất. Lý đã làm cuộc cách mạng hóa "ý thức" của võ thuật. Qua phim ảnh, Lý đã khiến cho thế giới và cộng đồng võ thuật chứng kiến phát hiện của Lý. Lý trình trước mắt thế giới và bản thân mình một khải thị mới.
Và rồi Lý Tiểu Long lẹ làng ra đi, như đã lẹ làng xuất hiện. Nhưng trước đó, Lý đã hoàn tất diễn tiến đời mình, và khao khát được yên nghỉ. Việc ấy đến thình lình - quá đổi thình lình - thế nhưng Lý đã chu hoàn sứ mạng.
Võ thuật, bao giờ cũng là nó như chính nó, tiếp diễn và tìm kiếm bất tận để biểu lộ nó toàn mãn hơn.