Hang sâu thăm thẳm
Suối nước lặng lờ.
Trăng treo đầu núi
Em ngồi chơ vơ.
Hiệp nữ áo trắng
Cất vút cánh bay
Trong đêm dần xuống
Trong gió hây hây.
Đêm đã xuống rồi ta đứng đây
Chuyện đời tâm sự như bóng mây
Bổng ai lướt nhẹ trên bờ nước
Ánh chớp ngang trời như ngất ngây.
Bèo giạt hoa trôi em biết không?
Tình người còn lại chút mông lung
Lục bình lắng nghe lời tâm sự
Cấu trôi trên nước sóng bềnh bồng.
Cà phê một mình
Cà phê đen sẫm
Đêm xuống mông mênh
Cà phê tình đậm.
Đêm không là đêm
Khi em rạng rỡ
Đôi môi hàm tiếu
Thanh thản bình yên.
Cây xanh như ngọc thạch
Giọng trầm nhẹ thật êm
Lời ca thật tha thiết
Vì đó chính là Em.
Có giấc mơ nào đẹp
Như giấc mơ tình yêu
Có giọng ca nào ấm
Như giọng ca Ánh Kiếu.
Bên bờ sông trăng
Em ngồi thanh thản
Ánh trăng dõi sáng
Trên má em hồng.
Trong nụ cười có điều gì e ấp
Trong đôi mắt có thoáng chút bâng khuâng
Tình yêu đến nhẹ như cơn gió thoảng
Tình yêu đi nghe quặn thắt cõi lòng.