Tết bính tý năm ngoái, cô Nguyễn Như Liên, một võ sư trong phái Aikido (Hiệp Khí Đạo, môn võ có nguồn gốc từ Nhật Bản) đến thăm câu lạc bộ Bừng Sáng - “mái nhà chung” cho các bạn trẻ không may bị khiếm thị ở 226/227 Nguyễn Tri Phương Quận 10, Tp. HCM. “Tôi thấy thương những người bạn nhỏ ở đây, vì ngoài khiếm thị họ còn gầy gò, ốm yếu…”. Trong căn nhà rộng vỏn vẹn 42m2 ấy chứa tới 42 người, thật dễ bệnh tật vì không có điều kiện rèn luyện thân thể hay tập thể thao. Cô Liên ngỏ lời sẵn sàng dạy miễn phí Aikido cho bạn trẻ nào muốn học để giữ gìn sức khỏe. Từ đó trong số hơn 2000 người học môn phái Aikido tại Tp. HCM, có những võ sinh đặc biệt.
Lâm Thanh Bình, 19 tuổi, đã tốt nghiệp phổ thông trung học ở mùa thi năm 1996 vừa rồi - bị khiếm thị từ năm lên ba tuổi - kể: “Lúc đầu chúng tôi học thật vất vả. Nhưng đứa nào cũng rất thích học võ cho nên cố gắng thật nhiều. Cô Liên cầm tay dạy từng đòn đánh, nhích chân tôi từng chút một cho đúng tư thế. Mỗi khi quên, cô nói lại từng chữ một cho nhớ”. Những đòn thế tự vệ, tấn công và chống đỡ căn bản như katate tori, shiho nage, kote gaeshi, ikkyo… dần dần được các bạn tiếp thu. Lư Hiệp Hưng hiện học lớp 12 trường Nguyễn Chí Thanh, sau hàng tháng trời nỗ lực ở sân tập vào các sáng thứ ba, thứ bảy hằng tuần cũng như tự ôn thế võ liên tục ở nhà, đã vui mừng và hài lòng khi được lên đai xanh. Còn Nguyễn Thiện Tâm-16 tuổi, học lớp 6 trường Lê Lợi- cho biết từ ngày học võ, bạn khỏe hơn, ăn cơm nhiều và ngủ ngon tới sáng!. Tâm đang học tiếng Anh và còn được cô Liên dạy kèm thêm tiếng Pháp. Hầu hết các bạn đều có chung suy nghĩ “học võ để khỏe mạnh” và càng ngày càng yêu thích Aikido. Có bạn nữ học võ một thời gian, sau đó rất tiếc khi phải tạm nghỉ tập vì dồn thời gian cho học văn hóa vốn cũng là một thử thách không nhỏ. Thanh Bình từ ngày theo học không còn mắc bệnh thường xuyên. Do vậy, dù phải học chữ, học đàn piano và thổi kèn, Bình vẫn chịu khó đến giờ tập Aikido đều đặn. Hay như Nguyễn Thái Hòa- học sinh lớp 11 trường Nguyễn Chí Thanh- tuy chỉ theo học võ mới ba tháng trong đợt hè 1996, cũng rất mong mình có thời gian hơn để tập. Hòa rất nhỏ nhắn nên muốn có “một cơ thể khỏe mạnh để đủ sức học làm nhạc sĩ được như ước mơ”.
Cô Nguyễn Như Liên nhận xét về những đệ tử đặc biệt của mình: các bạn ấy học không phải để đánh võ mà là để tăng sức lực cho cơ thể và tự vệ trước những tình huống bất ngờ. Như hôm đi Kỳ Hòa chơi, Hiệp Hưng bị trượt té, nhờ phản xạ của con nhà võ nên kịp đỡ tay tránh va đầu vào đá. Học trò khiếm thị có sự tập trung cao khi học để bù cho một giác quan đã mất. Họ tiếp thu còn chậm nhưng khi nhớ rồi lại nắm rất vững và lâu. Các đồng môn trẻ cùng tập Aikido chung với Bình, Hưng, Tân… luôn giúp đỡ những người bạn kém may mắn nhưng giàu ý chí này, từ việc chỉ lại một động tác quên, dẫn đi thay đồ, di chuyển ở sàn đấu…
Trong buổi biểu diễn nhân dịp năm mới của CLB Aikido “samourai Francophone” tại sân Trung tâm thiếu niên quận Phú Nhuận (12.1.1997), đông đảo khán giả đã đồng loạt dành những tràng pháo tay đầy xúc động và cảm phục cho Thanh Bình và Hiệp Hưng khi lần đầu hai bạn ra sàn đấu để biểu diễn chính thức với hai võ sinh sáng mắt. “Chúng tôi học võ để có dịp thêm dịp học hỏi nhiều người, được đi ra ngoài tiếp xúc, quan hệ… để tự xóa đi những mặc cảm là gánh nặng cho gia đình và xã hội. Tôi còn trẻ và có niềm tin của tuổi trẻ…” họ nói thế.
Có lẽ hơn ai hết, những người võ sinh khiếm thị ấy thấu hiểu câu nói của vị sư tổ môn phái Aikido là Morihei Uyeshiba. “võ đạo ta là tình thương và hòa hợp!”
Trung Nghĩa
Trích “Kỷ yếu kỷ niệm sáu năm thành lập”
Trung tâm TDTT Q1 – CLB Aikido Dakao