Câu chuyện tự thuật của võ sư đệ ngũ đẳng Sadao Soshioka
 |
|
Sadao Yoshioka-sensei |
Tiếng trống bập bùng đánh thức chúng tôi dậy. Trời vừa hăng hẳng rạng đông, chúng tôi sáu người đã chen chân bước vào gian phòng tập luyện rộng 6 x 12 thước để bắt đầu ba ngày khổ luyện thể xác lẫn tinh thần.
Tôi là một môn sinh Hiệp Khí Đạo (Aikido) người Hạ Uy Di (Hawaii) tình nguyện đến thủ đô Đông Kinh (Nhật Bản) để học hỏi tinh hoa Hiệp Khí Đạo, đồng thời có dịp khổ luyện môn Misogi. Nhìn lại những từng trải đau đớn đến bàng hoàng của môn khổ luyện nhằm tập cho con người đức tính tự thắng, phải nói là tôi đã học được những bài học vô cùng quý giá – những bài học tìm về nội tâm của chính mình mà tôi không bao giờ quên được.
Tôi là người ngoại quốc duy nhất trong số sáu tân khóa sinh đã đến Đông Kinh vào ngày hôm trước để tham dự một buổi thuyết trình về môn Misogi, trong một lớp học được Hội Ichiku Kai bảo trợ. Hội Ichiku Kai có nghĩa là một Hiệp hội hay một Câu lạc bộ họp đình kỳ vào ngày 19 mỗi tháng. Hội thiết lập tại Kitama gun, Kirumenmachi ở thủ đô Nhật Bản.
Khi ở Hạ Uy Di, tôi đã được giáo sư Koichi Tohei, đệ thập đẳng huyền đai Hiệp Khí Đạo, võ sư Trưởng tại Tổng hành dinh Hiệp Khí Đạo thế giới cùng huấn luyện viên Akira Tohei khuyến khích theo học Misogi. Nếu không có sự khuyến khích của những người bạn đó, chắc tôi không sao kham nổi ba ngày cực hình đang chờ đợi tôi bước vào thử lửa. Chuyến đi Đông Kinh của tôi được các Đạo trường Hiệp Khí Đạo ở Honolulu và Hội Hiệp Khí Đạo Hạ Uy Di bảo trợ. Trong các lần viếng thăm Hạ Uy Di, giáo sư Koichi Tohei thường nói về Misogi khiến lòng tôi náo nức không ít.
Niềm háo hức đó đã được giải đáp ngay tại buổi học sáng ngày khai khóa. Chúng tôi không được phép đánh răng. Tuy nhiên, chúng tôi được phép chà răng bằng muối sau buổi học đầu tiên.
Chỉnh tề trong bộ võ y Hiệp Khí Đạo, sáu người chúng tôi ngồi xuống theo đúng nghi lễ Đông phương. Cách chúng tôi vài tấc là bàn thờ trần thiết theo lễ nghi Thần đạo kê trên tường. An tọa giữa chúng tôi và bàn thờ là vị đạo sư Hino, người đã thuyết trình cho chúng tôi nghe vào ngày hôm trước, và giờ đây đóng vai trò chỉ huy khóa huấn luyện. Đối diện với đạo sư là hai viên phụ tá chỉ huy ngồi phía tay trái.
Ba vị chỉ huy đó có trách nhiệm giữ nhịp phách bằng các trái chuông suza màu xanh lục, làm bằng một nguyên liệu nhẹ giống như thiếc. Mỗi khi các đạo sư lắc chuông xuống, các trái chông bằng sắt bên trong lại vang lên nhịp nhàng theo điệu phách. Nhịp phách do vị đạo sư ngồi bên phải xướng lên, và hai vị phụ tá ngồi bên trái phụ họa. Khi các tiếng chuông hòa nhịp, tất cả chúng tôi đều phải thét lớn “Toho kami, Emi tame” và cứ lặp đi lặp lại điệp khúc đó cho đến khi nghi lễ đó kết thúc.
Vây tròn quanh chúng tôi là chín kẻ “quấy rầy”, họ là những khóa sinh đã tốt nghiệp khóa huấn nhục này. Tôi những tưởng họ sẽ không động đến chúng tôi nếu chúng tôi không tỏ ra đãng trí. Nhưng tôi đã lầm to.
Vì ngay khi nghi lễ bắt đầu, họ đã đánh liên hồi lên lưng chúng tôi. Tôi không biết việc gì xảy ra nên quay lại phản đối. Thế là tôi đã phạm lỗi. Tôi liền bị tới tấp dữ dội hơn nữa. Tôi càng phản kháng bao nhiêu thì càng bị họ đánh tàn tệ bấy nhiêu. Tôi đùng đùng nổi giận. Vì các kẻ “quấy rầy” đó là đàn em của tôi về môn Hiệp Khí Đạo nên tôi dọa sẽ quật họ ngã trên thảm tập. Đã có lúc tôi toan quật họ ngay lúc đó, nhưng lương tâm tôi không cho phép, bởi vì chính tôi đã yêu cầu được tham dự khóa huấn luyện cơ mà.
Thế là tôi nghiến răng chịu đau. Da thịt tôi đau như dần, và điệp khúc cứ phải xướng lên bất tận khiến giọng tôi khản lại. Sau đó là mười lăm phút nghỉ. Sự căng thẳng nguôi ngoai đôi phần. Sáu người chúng tôi khập khễnh trở về phòng nghỉ ngơi. Quy luật không cho phép chúng tôi nằm hay nói chuyện trong giờ nghỉ. Tuy nhiên vì quá nóng giận nên tôi bất chấp quy luật ấy ngay ngày học đầu tiên và tiếng tôi đã cất lên phá tan sự yên lặng: “Tại sao họ lại đánh chúng ta ? Tôi đã cố gắng hết sức cơ mà ? Tại sao lại thế được ?” Các bạn đồng khóa không ai nói một lời nào.
Những giây phút nghỉ ngơi thật là ân sủng của trời, nhưng nào có được bao lâu. Hết hạn nghỉ, vị đạo sư lại đến gọi chúng tôi vào buổi học kế tiếp. Sau mỗi nghi lễ ấy, tôi mệt mỏi quá mức cho đến nỗi cứ đến giây phút nghỉ là tôi gục xuống ngủ, và chỉ thức dậy khi cánh cửa phòng xịch mở …
Trong suốt các buổi lễ đó, vẫn luôn luôn diễn ra cảnh đánh đập và xướng kinh đều đặn. Thần trí tôi nhói buốt nên cứ nhảy hết từ tư tưởng này sang ý nghĩ khác. Thật khó mà nghe được nhịp chuông vì tiếng thét lớn quá làm lấp cả, nhưng cứ tiếp tục như thế mãi, thính giác tôi đâm ra bén nhạy hơn.
Tuy nhiên, tôi cứ nghĩ vớ vẩn, giọng xướng của tôi đâm ngập ngừng sai nhịp, và các kẻ trừng trị liền đánh tôi thật mạnh và nhại điệu bộ của tôi. Trong phòng nghỉ, người ta trao cho mỗi chúng tôi một tách trà và một cái ấm. Chúng tôi hí hửng những tưởng thế nào cũng được uống trà, ai ngờ khám phá ra chỉ toàn là nước bùn mà thôi, thế mà uống vẫn thấy ngon như thường, vì dù sao nó vẫn còn tác dụng đến dạ dày chúng tôi phần nào, sau những bữa ăn kinh khủng mà họ đã dọn cho chúng tôi trong ba ngày khổ hình ấy. Thức ăn chỉ là cơm lúa mạch nấu sượng ngắt và bốn rẻo củ cải teo tóp. Sau này người ta mới nói cho chúng tôi biết là mấy củ cải đó đã tồn kho lâu đời quá nên chẳng còn bán được cho ma nào hết !
Chúng tôi khôngđược phép tắm, khi ngủ cũng vẫn phải mặc nguyên quần áo tập. Lúc đó vào cuối tháng ba, đang mùa tuyết giá tại Đông Kinh, sáu người chúng tôi phải co quắp trong tấm chăn mỏng dính để giữ hơi ấm trong những đêm lạnh như cắt. Lưng tôi đau nhừ, các dây thần kinh tê dại. Nhưng sự mệt mỏi và cái lạnh đã khiến chúng tôi quên đi nỗi đau đớn, cho đến khi tiếng trống đổ dồn báo hiệu một ngày cực hình nữa bắt đầu.
Vào ngày thứ hai, tôi không còn lý đến mấy kẻ quấy rầy nữa mà quay về giận chính mình.
Vị đạo sư chỉ huy còn bày ra một trò tai ác tinh tế nữa. Ông ta đốt một cây nhang, cho nó cháy suốt buổi học. Trong một phút chia trí, tôi nhận thấy phải mất một tiếng đồng hồ cây nhang ấy mới tàn lụi. Ở những buổi học đầu, tôi nhận thấy khi cây nhang tắt là buổi học chấm dứt. Vì vậy, tôi có thể nhìn cây nhang cháy và tính giờ được.
Nhưng như muốn khiến chúng tôi thêm ngậm đắng nuốt cay, thỉnh thoảng vị đạo sư cứ tiếp tục nhịp phách dù cây nhang đã tàn rụi. điều này làm tôi phẫn nộ và tôi muốn la lên: “Ủa, cây nhang đã tàn hết rồi, lẽ ra chúng tôi phải được nghỉ ngơi chứ ?”.
Đến lúc này, giác quan của tôi trở nên bén nhạy cho đến nỗi khi đang ngủ ngồi trong giờ nghỉ vì quá mệt mỏi, tôi vẫn nghe được tiếng chân vị đạo sư đi xuống hành lang trước khi ông ấy mở cửa phòng của chúng tôi. Một lần kia, tôi kinh hoàng khi nghĩ đến việc vị dạo sư có thể bắt quả tang tôi đang ngủ gục, nên khi cửa xịch mở và ông xuất hiện, tôi thật tưởng mình đã thấy chính ác quỷ không bằng.
 |
|
Yoshioka-sensei with the founder, O-Sensei in Japan, 1967. |
(Còn tiếp)