Đến giờ cơm trưa, người ta phát cho chúng tôi mấy muỗng bằng nhựa. Tôi hơi ngạc nhiên không biết dùng để làm gì. Nhưng rồi tôi hiểu ngay: Có đường trắng ở đáy tách trà và muỗng đó dùng để khuấy đường.
Chất ngọt là một biến chuyển thật kỳ thú, nên trong những phút nghỉ sau đó. Tôi khuấy cẩn thận không cho đường tan nhiều, sợ sẽ không còn để uống ở đợt nghỉ sau đó.
Việc đánh đập, quấy rầy vẫn tiếp diễn suốt ngày thứ hai. Có lúc tôi toan đứng dậy chào thua, nhưng tôi nhớ lại lời dạy trong Hiệp Khí Đạo: “Hãy bắt phục bản ngã phải trục cái ý tưởng đó ra khỏi tâm trí ta”.
Vào ngày thứ ba, một đồng bạn của tôi chịu hết nổi. Anh đã ngã gục. Người anh hốc hác và tấm thân tiều tụy ốm yếu của anh không còn kham nổi những hình phạt đó nữa. Lưng anh bầm tím vì những cơn đòn vô hồi kỳ trận. Lẽ ra chính tôi cũng đã ngã gục như anh nhưng nhờ trận đòn tôi được lãnh không đến nỗi trầm trọng như anh, mặc dù cũng đã đủ cho thân tôi nát nhừ … Giờ đây, không phải chỉ có một kẻ đánh tôi, đến cả ba người cùng ra đòn một lúc. Trong khi một kẻ đấm trên lưng thì hai người kia thọc vào hai bên hông tôi. Rồi một người thứ tư đánh như mưa bão vào trong thái dương tôi nữa.
Lần đầu tiên trong đời tôi chợt nhận ra mình đang cầu nguyện: “Lạy Trời, xin giúp tôi, xin giúp tôi !”. Tôi cứ thầm nguyện như thế trong khi miệng vận xướng lên điệp khúc đủ với một sinh khí mạnh mới mẽ: “Kami, Emi Tame ! Toho Kami, Emi Tame !”. Đã đến lúc tôi quên đi được niềm đau đớn. Thái độ đối xử với các người hành hạ tôi cũng đã thay đổi. Tôi tự nhủ: “họ cứ việc đối xử với tôi tùy thích”.
Chính giờ phút đó, tôi chợt nhận thấy tiếng xướng của tôi đã hòa điệu với nhịp chuông suzu. Giờ đây tôi hăng hái xướng lên bất tuyệt mặc cho năm kẻ hành hạ tôi vẫn đánh đấm liên hồi. Niềm đau đớn đã thoạt biến nên nỗi vui mừng, hả dạ ! Tôi trở nên phấn khởi và cảm thấy dễ chịu trong suốt ngày hôm đó.
Rốt cuộc, ngày thứ ba kết thúc. Chúng tôi năm người còn sót lại được các hội viên của Hội Ichiku Kai khoản đãi một bữa tiệc mãn khóa. Các dãy bàn đầy ắp thức ăn ngon lành và bắt mắt. Các người đỡ đầu cho khóa sinh lên đọc diễn văn chứng nhận cho sự thành công của chúng tôi. Đích thân giáo sư Koichi Tohei ngỏ lời thay cho tôi. Ông cho Hội biết tôi là người nước ngoài đầu tiên tốt nghiệp khóa huấn nhục đầy thử thách này.
Vị đỡ đầu cho người bạn đồng song bị loại vì không theo trọn được khóa học 72 tiếng đồng hồ của niềm đau thương và nỗi thống khổ này đã đứng lên ngỏ lời tạ lỗi.
Mặc dù các thức ăn rất ngon lành, nhưng tôi đã tiết chế được tánh phàm ăn ngày trước, sau khi đã vượt qua được ba ngày thử thách cam go đó. Tôi có trao đổi kinh nghiệm này với các bạn cùng tốt nghiệp, và được biết chính họ cũng có những phản ứng tương tự. Chúng tôi chỉ ăn rất ít nhưng cũng thấy được phỉ dạ.
Ngày thứ tư là một ngày đầy hoan hỷ. Tiếng trống vẫn như thường lệ gọi chúng tôi thức giấc, nhưng những kẻ quấy rầy đã biến mất. Chúng tôi được phát chuông và tham dự một buổi học dài mười lăm phút. Tại Hạ Uy Di, tôi đã tập rung chuông này trong suốt bốn năm trời, nhưng giờ đây, khả năng ước định thời gian của tôi trở nên chính xác, tinh tế hơn nhiều lắm. Suốt ngày hôm đó, chúng tôi luyện tập tính khiêm cung. Người ta sai chúng tôi làm những việc tầm thường như chùi rửa nhà cầu và rửa chén bát cho thật sạch bóng.
Ngày nay, hồi tưởng lại chuỗi ngày tháng Ba năm đó, tôi lại nhận thức rằng ngay cả những việc đơn giản cũng có tầm quan trọng thực sự. Chúng ta thường coi nhiều sự việc như là điều tất nhiên mà ít khi chịu xét đoán giá trị của chúng. Trước khi trải qua khóa học về Misogi, tôi chỉ coi trọng những gì đẹp đẽ, nhưng ngày nay, tôi nhận biết rằng chỉ đến những sự vật chúng ta cho là xấu cũng vẫn quan trọng như thường. Chúng vẫn có ích cho những mục đích nào đó, và chúng ta phải coi trọng chúng.
Tôi học biết được rằng nuôi nấng những tình cảm phẫn nộ đối với tha nhân là có ác tâm. Khi những kẻ “quấy rầy” đánh đập tôi, tôi thề sẽ quật ngã họ tại võ đường để rửa hận. Nhưng sau khi qua khóa học đã bồi dưỡng cho tôi đức tính tự thắng, niềm cay đắng trong tôi đã tan biến và tôi lại đâm phẫn nộ với chính bản ngã mình.
Dần hồi, sự phẫn nộ và oán ghét đã nhường chỗ cho niềm cảm thông và sự yêu thương nhân loại. Tôi cảm thấy tự nơi sâu thẳm của bản ngã mình, gánh nặng đã rời khỏi, và xuyên qua những cực hình về thể xác lẫn tinh thần, như thể linh hồn tôi đã được phiếu thắng và tôi đã được “sanh lại”.
Trích "Nghiên cứu VÕ THUẬT" số tháng 2/1990.