TỪ HAI ĐỐI ĐỈNH
của HÀNH TINH XANH
Bên này là Trung tâm Thiên Long - Lái Thiêu, bên kia là Washington D.C.,
Trong một tiếng đồng hồ, chúng ta khó nói được với nhau nhiều điều, nhưng với Võ sư Võ Đình Thanh thì cũng đủ để những gì đang chứa chất đầy ấp trong lòng tuôn trào…
Thoạt tiên là việc xác nhận tầm quan trọng của trang web Aiki-Việt : người hành giả Aikido ở xa quê hương cho biết Anh lên đó mỗi ngày để có được một thoáng quê hương …
Và để rung động theo nhịp sống Aikido với Đất Mẹ. Những tin tức về “Hội ngộ Aikido ba miền” làm võ sư Võ Đình Thanh cảm thấy nao nao, không chịu nổi (*) ước mơ bay về Đà Lạt để sống lại những ngày năm tháng cũ. Và anh bày tỏ nguyện ước: “Đà Lạt 07 hãy là một cuộc Hội Ngộ của “Mái Ấm Gia Đình”. Ở đó mọi Đạo đường Aikido đều có chỗ, các Đạo đường ở các vùng thường bị thiệt thòi được giúp đỡ, những xông xáo tuổi trẻ được thông cảm, những người già cảm thấy ấm áp trong mùa đông của mình (tuổi già) vì vẫn còn đọng lại những truyền thống tốt đẹp của người xưa việc cũ .
 |
|
Vs.Võ Đình Thanh (Người đứng thứ nhất bên trái) tham dự Lễ trao đai cao cấp (huyền đai đệ lục đẳng) cho Vs.Ngô Quyền tại Đạo đường Tenryu Aikido Đa Kao (Tp.Hồ Chí Minh) năm 2001.
Chủ trì buổi lễ : Vs.Bùi Thế Cần. (Ảnh: Vs.Nguyễn Ngọc Thạo) |
Nói về sự hình thành Hiệp Hội Aikido VN. Trước tiên, chàng trai tuổi trẻ có tầm nhìn toàn cầu của chúng ta tỏ ra tâm đắc với cái tên Hiệp Hội : Sự hiệp nhất của các Hội địa phương : Việt Nam Aikikai;Japan Aikikai; Singapore Aikikai; Đà Lạt Aikikai; Hà Nội Aikikai… Chữ “Liên đoàn” không tạo ra được cảm giác ấm áp thân tình của từ “Hội, Hiệp Hội”.
Nhưng “Hiệp Hội” của chúng ta phải thực sự “open”, phải đem lại cho Aikido VN những gì mà mỗi Dojo, Mỗi “Hội” địa phương không làm được cho mình và hoặc cho cộng đồng Aikido Việt Nam, chẳng hạn như: một “Thương hiệu” Quốc gia, một sự công nhận của toàn thể xã hội, một Ban huấn luyện Quốc gia mang tầm cỡ Quốc tế, ngang tầm với các Hiệp hội năm châu, một “Quỹ tương trợ Aikido Việt Nam” chung sức (tài lực) và giúp đỡ những vùng sâu, vùng xa (theo nghĩa kinh tế, xã hội)… Hiệp hội phải là nơi hẹn gặp để các đầu óc của Aikido Việt Nam cùng nhau nỗ lực vươn cao về tư duy nhận thức (sống Aikido là gì? Sống Aikido trong thế giới ngày nay phải ra sao? Aikido phải biến hóa, thích ứng để hòa vào môi trường văn hóa, xã hội, kinh tế Việt Nam như thế nào? Aikido có thể giúp gì cho xã hội Việt Nam? Cho cộng đồng nhân loại, làm gì để Aikido trở thành một thành tố phát triển xã hội có tính nhân bản?...) và về hành động thực tiễn, “hic et nune” (ngay đây và ngay lúc này): làm sao để xây dựng một cơ chế Aikido Việt Nam nhân bản, kiêm ái, để trong đó, mỗi người sống vì mọi người, nghĩa là một ngôi nhà chung thật sự, chứ không phải một nơi tranh quyền đoạt lợi, khoa môi múa mép, đòi đẳng đua đai…
Chàng Võ sư từ đất Thuận Hóa nổi danh là Miền Đất Võ có nhận xét về cuộc thi “Bài quyền Aikido” : Đây là một điều tâm đắc của Anh, vì đã từ lâu ôm ấp ý tưởng này. Nên biết, Võ sư Võ Đình Thanh hiện đang hướng đến Thái Cực Quyền với mục đích dưỡng sinh và trị liệu (trục trặc ở cột sống, nội tạng…) cho một số bạn bè, đồng nghiệp tại Hoa Kỳ.
 |
| Vs.Võ Đình Thanh (người đầu tiên bên phải) trong buổi liên hoan mừng thăng đẳng của Vs.Ngô Quyền. (Ảnh: Vs.Nguyễn Ngọc Thạo) |
Ngoài ra, “Chàng tuổi trẻ vốn dòng hào kiệt” họ Võ cũng áp dụng phương pháp “Diện chẩn điều khiển liệu pháp phản xạ học tổng hợp” của tiến sĩ Bùi Quốc Châu vào trị liệu cho tất cả những ai có trục trặc quanh mình, kể cả những Sensei trong Aikido tại New York (Đại sư Yamada,…) nhân các cuộc tập huấn.
Võ sư họ Võ đề nghị đưa “Phương pháp VN Therapy” của Ts.Bùi Quốc Châu vào cursus của chương trình đào tạo VN Aikido : đây sẽ là một nét đặc thù cho VN Aikido, có thể so sánh với Shiatsu và Kuatsu của Nhật Bổn, nhưng dễ học hơn, gần gũi hơn với dân gian, con người VN.
Sau cùng, võ sư xuất thân từ Đất Thần Kinh, sông Hương núi Ngự nói về công cuộc nghiên cứu Đại học của mình tại Đại học New York: Lần giở lại “Cảo Thơm” của người xưa để lại về truyền thống tập quán của con người trong môi trường thiên nhiên vốn nhiều biến động (“ruộng dâu thành biển xanh”), nhưng cũng có những hằng số hầu như bất biến (bất biến ở chiều kích con người “trăm năm trong cõi người ta”…): bài học của cư dân trên Phá Tam giang ngàn xưa để lại.
Cuộc trao đổi “giữa hai đầu nỗi nhớ” rồi cũng phải tới hồi chung mạt, dù ý vẫn dâng trào, tứ vẫn đầy ấp. “Thôi thì thôi…”
Võ sư BÙI THẾ CẦN
ghi vội và biên tập.
Ghi chú: (*)Võ sư Võ Đình Thanh là người chủ công trong đội tổ chức Aikido ba miền lần I, tại Huế 2001
Ghi nhận : Võ sư BÙI THẾ CẦN có một tác phẩm tiểu thuyết tự truyện, trong đó có một đoạn dài kể lại một đêm trên bờ Phá Tam Giang và một chuyến vượt Phá, ra các làng ở huyện biển Quảng Điền, gần Quảng Trị…