 |
|
Ba chàng lãng tử "già" trên thung lũng vàng.
Cao Quảng Loan-Bùi Thế Cần-Đỗ Bá Hậu |
 |
|
“Nẻo về của Ý” là tên được đặt cho vùng đất này. Vs Đỗ Bá Hậu nhớ đến Trịnh Công Sơn và một vùng trời bình yên: “Đi đâu lang thang cho đời mỏi mệt, lại nhớ trong ta hình bóng con người” |
 |
|
“Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Có người tức cảnh sinh tình, viết:
“Tháng qua, ngày lại nơi xưa đó Đâu còn hình dáng cũ thân yêu!” |
 |
|
Người đẹp và “bánh xe lãng tử”
“Ta luyến lưu một kiếp giang hồ, dù rằng cuộc sống vô bờ …
A ! ha ha ! Suối in hình chiếc xe già
Đêm nao, đập vỡ cây đàn Giận đời, nào ai mắt xanh ?” |
 |
|
Trong “nắng hạ” vàng
“Trên cao nắng hạ rộn ràng,
Trao nhau men rượu nồng nàn…” Đừng ngủ mơ – Đừng sầu thơ – Đừng vẩn vơ … |
 |
|
Bên cội si già
“Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi,
Đi đâu lang thang cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt Lạc bước trăm năm một cõi đi về” |
 |
|
Cửa đá rộn ràng, mời gọi khách du Khách ơi ! Xin chớ hững hờ. |
 |
|
Như trong cõi mộng Như đầy tứ thơ. |
 |
|
Trên suối đá lửng lơ lòng bát ngát Ghế vườn ai, dừa nở những hoa tim |
 |
| Hoa đá ngập tràn, sắc hương xưa |
 |
| Linh Lan nào tim tím chuyện tình đầu (hay đau!) |
 |
|
Chuyện xưa như nước qua cầu đó
Chỉ thấy trời cao mây trắng bay. |
|
|