Mỗi ngày một thắng cảnh: Trúc Lâm thiền viện

16-11-2007 08:20

Qua tám ngõ cuộc đời

Trước đại điện nguy nga đồ sộ

Ai lang thang qua tám ngõ cuộc đời

Chuông rền một tiếng chơi vơi

Hồn như chợt tỉnh, Tình ơi hỡi Tình !

 

Thư sinh và mắt xanh

 

Đại hồng chung âm vang sấm nổ

Đức từ bi cứu khổ mắt xanh

Đệ nhất thiền phổ độ thư sinh

Thư sinh hạ giới mắt xanh nhiếp hồn

 

E ấp dáng xưa

 

E ấp dáng xưa thật dịu hiền

Bên ngoài nắng dội phát hào quang

Bên trong yên tĩnh và mát quá

Chỉ sợ tay ai lạnh bẽ bàng

(nhại Hàn Mặc Tử)

 

Nắng đổ trên hoa

 

Nắng đổ trên hoa trên áo em

Nắng vẽ hàng cây đứng ngả nghiêng

Em nghiêng tay vịn cười bẽn lẽn

Như dấu trong sâu một nỗi niềm

 

Yêu kiều dáng nữ thật mong manh

 

Hoa phủ trên nàng hoa tím xanh

Có chàng thi sĩ vẽ như tranh,

Góc vườn hoa tím êm đềm quá

Yêu kiều dáng nữ thật mong manh

 

Ngọc nữ hạ trần gian

 

Sông uốn khúc giữa thâm u rừng rậm

Em thanh bình như hạnh phúc tràn dâng

Có cây thông khô cằn khiu khẳng

Mở mắt nhìn ngọc nữ hạ trần gian

 

Thanh thoát

 

Cổng chùa như tranh vẽ

Mái cong nhè nhẹ tợ mi Thiền

Đường mở rộng thênh bừng nắng đổ

Như thoảng đâu đây gió thu êm

Trúc Lâm một khóm la ngà

Trúc Lâm một khóm la ngà

Tâm hư tiết trực quả là trượng phu

Dáng kiều gót nhẹ vân du

Lòng trần ấp ủ giấc mơ Thiên Đường

 

Lạc bước Đào Nguyên

 

Từ chánh điện Trúc Lâm Thiền viện

Các bậc cấp dẫn dần xuống hồ Tuyền Lâm

Có hai cổng tam quan

Cái nào cũng đẹp, cái nào cũng mêng mang, bát ngát

Cảm giác thật sảng khoái thần tiên.

Từng đường nét cong mượt mà, tuyệt mỹ

Từng cây cao, cao vút, thản nhiên

Trong hơi sương lạnh, hương thông thoang thoảng

Có phải ta đang lạc bước Đào Nguyên

 

            
Áo gió sờn vai, tóc xanh đã bạc

 

Ngồi dưới cổng Trúc Lâm thiền viện

Thấy cuộc đời thay trắng đổi đen

Áo gió sờn vai, tóc xanh đã bạc

Nghe thấm nhân tình thế thái lạnh trong tim

La Joconde ở giữa rừng hoa

 Từ khung cảnh không gian đến bố cục

Bức tranh khoảnh khắc thật tuyệt trần

Màu nâu, xanh, trắng, hồng, đỏ lựu

Với những thân cây đứng ngẩn nhìn

Nụ cười ai như đưa như đón

La Joconde ở giữa rừng hoa

Đẹp thổn thức như rừng xưa mới khép

Nên ngón tay dài ray rứt mãi không thôi