PHẠM XUÂN THẢO
Trích “Nguyệt san võ thuật” Số 5/1970.
LTS. Câu chuyện dưới đây xảy ra bốn thế kỷ trước nói về một người tự phong mình là một bậc kiếm sĩ. Tha thiết với danh xưng tự phong đó, gã đã giết nhiều người để lấy máu luyện báu kiếm. Chỉ vì y nghĩ rằng, với một thanh kiếm báu trong tay, đương nhiên gã phải là một trang kiếm sĩ. Gã Shigenari trong câu chuyện này cũng như các “đai đen” của các võ phái ngày nay, nhất là các “đai đen” tự phong một cách bất hợp pháp, đã quên một chân lý để đời: “thanh gươm tốt không thể tự nó phong cho người sử dụng trở thành một trang kiếm sĩ đích thực”.
Biểu trưng nền võ đạo Nhật Bản ngày xưa là vũ khí chính yếu của võ sĩ: kiếm. Do đó, những nhà luyện kiếm rất được trọng vọng tại quốc gia này. Theo sự tiết lộ của Kamahara Masami, thuộc viện bảo tàng Đông Kinh, một thời tại Nhật đã có trên một ngàn nhà luyện kiếm với những bí thuật và đặc tính gia truyền. Thường thì có hai cách trắc nghiệm một thanh kiếm báu: thứ nhất, nó chém đứt đôi một thanh kiếm thường mà lưỡi nó không hề sứt mẻ, cách thứ hai, người ta dựng ngược lưỡi nó trên một mạch nước chảy và thả một đóa hoa sen trôi đến, hoa sen bị tiện đứt cuống. Soshyuden Goro Nyudo Masammune (1265-1358) là một nhà luyện kiếm lừng danh nhất nước Nhật. Những lưỡi kiếm của ông luyện không bao giờ thất bại trước hai phương pháp thử trên. Do đó, các nhà luyện kiếm trên khắp nước Nhật đều tìm đủ cách học cho kỳ được những bí quyết thần sầu của ông.
CÂU CHUYỆN NĂM 1611
- Hirotsugu, con hãy nhìn ra ngoài xem có ai lảng vảng quanh lò luyện không.
- Thưa thầy, tuyệt đối không có bóng ai.
- Tốt lắm. Giờ đây, thầy sẽ truyền thụ cho con những bí quyết gia truyền của thầy, những bí quyết của dòng họ Soshyuden Goro Nyudo Masamune! Hãy tắt hết nến đi.
Các ngọn nến trong phòng đều bị tắt hết, nhưng phòng không tối hẳn. Đống than trong lò luyện vẫn rừng rực sáng. Luyện kiếm sư Tasunahiro trịnh trọng trong bộ lễ phục, khởi sự truyền đạt những bí quyết tuyệt mật của mình cho người môn đệ yêu dấu Hirotsugu. Câu chuyện xảy ra vào một đêm tháng ba, năm thứ mười tám triều đại Keicho (1611).
“Hấp”. Tsunahiro rút ra khỏi lò lửa một thanh thép dài hơn 9 tấc đặt lên đe và nện xuống bằng một búa tạ lớn.
“Á”, tiếng Hirotsugu hét lên phụ họa với tiếng búa chát chúa. Sau một lúc, thanh thép đã biến thành hình dạng lưỡi kiếm.
Hirotsugu, mắt đầy vẻ tò mò, đem lại một con dao ngắn độ 3 tấc.
Tsunahiro cầm lấy dao, rồi bằng một cử động nhanh và quả quyết, rạch một đường dài khoảng 7 phân trên cánh tay trái. Máu tươm ra từ cánh tay. Bậc thầy luyện kiếm nghiêng cánh tay cho máu nhỏ giọt xuống lưỡi kiếm mới thành hình. Mười hai giọt đúng. Xong, Tsunahiro băng vết thương lại và bảo học trò, “Một thanh kiếm thực tốt phải có năng lực thiêng liêng của chính nó. Muốn đạt đến năng lực đó, phải dùng máu trong lúc luyện kiếm”.
“Ồ, thì ra đó là bí quyết của ngài Masamune”. Đôi mắt Hirotsugu mở to trong nỗi kinh ngạc.
Chợt có tiếng động bên ngoài, Tsunahiro tái mặt, con dao aikuchi bay khỏi tay ông xuyên qua bức tường hồ giấy, “Hirotsugu, hãy đi giết ngay tên học lóm bí quyết của chúng ta”. Người học trò băng mình ra ngoài. Một lúc sau y trở lại thất vọng ra mặt.
“Con bắt được nó không?”
“Thưa thầy, tiếc quá hắn chạy thoát rồi”.
“Con có biết hắn là ai không?"
“Hắn mặc y phục ninja, nhưng con trông hắn giống Noda Zenshiro Shigenari, người học trò bị thầy đuổi khỏi lò luyện kiếm trước đây 3 năm vì tánh tình vô hạnh”.
Tsunahiro ngồi xuống với nét đau buồn hiện rõ trên khuôn mặt.
TÀN SÁT TRONG THÀNH PHỐ
Viên cảnh sát trưởng Suyuki ở Edo (bây giờ là Đông Kinh) mấy lúc nay thật vô cùng giận dữ. Thật ra, ông có lý do xác đáng để giận dữ, mười lý do nữa là khác.
Một việc khủng khiếp đang xảy ra trong đô thị mà ông không sao chận đứng được. Trong vòng có mấy ngày, mười người đàn bà bị giết ngay trong thành phố, bụng đều bị rạch thủng. Sau nhiều ngày suy nghĩ, Suyuki tìm đến Kimura Sakekuro, một trang kiếm sĩ nhà nghề của trường phái Yagu-ryu. Kimura thỏa thuận giúp.
Ngày hôm sau nhiều cáo thị được dán đầy thành phố, công bố một cuộc thách đấu của kiếm sư Kimura Sukekuro với tên sát nhân vào ba ngày sau đó. Nếu tên sát nhân còn coi mình là người, hắn nên xuất hiện tại nơi đã định.
CUỘC ĐỤNG ĐỘ
Chiều hôm ấy, giữa lúc Tomoko, vợ của kiếm sĩ đang dọn cơm thì một người khách bất thình lình đến. Cánh cửa liếp nơi phòng ăn bị đạp tung. Một ninja trong võ phục toàn đen, sau lưng đeo trường kiếm bước vào.
“Ngài là ai?” Kimura hỏi, vừa đẩy vợ ra sau lưng.
“Ta là người ngươi đang tìm kiếm”, tên ninja lặng lẽ trả lời.
“Ồ ra chính ngài là người đã hạ sát những người đàn bà trong thành phố”.
“Chính thế”, tên ninja bình thản đáp.
Kimura rút phắt thanh wakizashi, một đoản kiếm lưỡi dài 6 tấc, nói: “Rút kiếm, tên sát nhân kia”.
“Được – gã ninja kiêu hãnh nói – nhưng trước tiên ta muốn cho ông xem thử thanh kiếm đã”. Gã thong thả rút kiếm ở sau lưng ra. Các ngọn nến trong phòng dường như mất hết ánh sáng. Một ánh sáng khác được thắp lên trong phòng. Đó là ánh sáng xanh dị thường toát ra từ lưỡi trường kiếm hơn 9 tấc của gã ninja.
“Báu kiếm”, Kimura buộc miệng khen.
“Ta gọi nó là zanpu-ken (trảm phụ kiếm)” gã ninja đắc ý đáp. “Ta đã luyện nó bằng máu của mười phụ nữ. Hẳn nó phải là thanh kiếm báu rồi”.
“Ngài giết các phụ nữ ấy chỉ để luyện một thanh kiếm à?”, Kimura hỏi mặt đầy vẻ hoài nghi.
“Phải”, gã ninja đáp thật gọn.
“Nếu ta để ngươi sống, còn bao nhiêu phụ nữ phải chết dưới tay ngươi? Ta phải trừ ngươi ngay bây giờ. Nhưng ta không giết kẻ vô danh, hãy khai tên tuổi ra đi”. Kimura nói.
“Ta là Noda Zenshiro Shigenari”.
“Tốt lắm, bây giờ cho ngươi về chầu ông bà”. Kimura hét lên và phóng tới trước.
Shigenari thoái bộ và đưa thanh "trảm phụ kiếm" lên đỡ. “Keng” thanh đoản kiếm của Kimura bị chém đứt 7 phân. Thật là báu kiếm. Kimura nổi điên. Lưỡi kiếm của ông hoa nửa vòng rồi đâm thẳng vào yết hầu. Shigenari lại đưa kiếm lên đỡ. Kimura thoái bộ liền.
Shigenari bước tới, mở cuộc tấn công. Kiếm pháp của gã chỉ ở mức trung bình, và sức công do nơi thanh kiếm bén tuyệt luân của gã. Kimura bước sang một bên và đứng bên phải ngay sau lưng gã. Shigenari thấy địch thủ đã biến mất, liền trở ngược kiếm đâm ngoặt ra sau lưng. Kimura lại bước tạt sang bên và tung ngọn cước. Shigenari té nhào tới trước.
“Chết”, Kimura chém xuống. Shigenari lăn mình lại và vội vàng đỡ. Thanh đoản kiếm của Kimura bị tiện sát đốc kiếm. Kimura lao thanh kiếm vô dụng về phía Shigenari và nhảy đến giá gươm rút thanh trường kiếm.
Shigenari đứng dậy được, mặt đỏ bừng giận dữ và tấn công liền. Kimura không còn kịp tránh né, đành đưa kiếm lên đỡ. “Xoảng”, thanh kiếm katana của ông bị chém đứt hai khúc, mất hết vũ khí, Kimura lùi lại và kiếm đường tẩu thoát. Nhưng đã quá trễ. “AAaa” thanh kiếm zanpu-ken đã đâm suốt ngực trang kiếm sĩ.
“Ôi, một thanh kiếm tuyệt hảo sao mà lại không vào tay một trang kiếm sĩ”. Kimura thở dài, máu tuôn ra từ vết thương, ông từ từ ngã xuống sàn.
“Ngươi nói, “không lọt vào tay một trang kiếm sĩ” nghĩa là sao?” Shigenari hỏi, đầy vẻ khổ sở, “Ta là một trang kiếm sĩ”. “Mi là một trang kiếm sĩ à?” giọng Kimura lả dần, “Mi chỉ... là... một tên... thợ rèn khát máu”.
Shigenari đứng chết trân. Một vẻ kinh hoàng, bối rối hiện lên mặt, gã luôn luôn cho mình là một trang kiếm sĩ, một hiệp sĩ thứ thiệt, chẳng bao giờ gã là một tên thợ rèn cả.
Gã chống chế, “Không, ta không phải là một tên thợ rèn, ta là một kiếm sĩ, một hiệp sĩ”.
“Tên thợ rèn… khát máu… vô sỉ…” Kimura chỉ nói được có thế là chết. Nhưng những lời tối hậu của bậc kiếm sĩ đã đốt cháy tim gan Shigenari.
Tomoko, vợ Kimura, đã chứng kiến mọi sự, chợt rút ra một con dao ngắn của phụ nữ và đâm suốt vào ngực mình. “Mi là một tên thợ rèn”. Bà la lớn và gục xuống. Bà đã sống như vợ một kiếm sĩ và đã chết cũng hùng tráng như vậy.
Mặt Shigenari tái nhợt. Gã gào lên, “Ta là một kiếm sĩ”. Có lẽ trong một khoảnh khắc, gã đã thấy rõ con người thật của mình. Gã tuôn chạy vào đêm tối, gào thét như một con thú bị thương.
PHẠM XUÂN THẢO