Cái tát trời giáng

27-10-2007 12:35

 

 

                                                       Võ sư JOHN F.GILBEY

              Trích “Những môn võ-BÍ TRUYỀN-trên thế giới”

 

 

Slymanski là một nhà đô vật lừng lẫy nhất nước Nga trong thập niên vừa qua. Chức vụ của ông tại cơ quan An ninh Xô Viết không cho phép ông tranh giải quốc tế, nhưng ông vẫn chuyên luyện hàng ngày. Ngày nay, người ta vẫn thường nhắc đến cái buổi chiều ông đã liên tiếp quật ngã Mazur, Bogdan và bốn tay vô địch hạng nặng cừ khôi khác. Những tay vô địch này là tinh hoa đệ nhất của nền quyền thuật thế giới, ông đã thắng họ không chút khó khăn. Ông giỏi đến nỗi chẳng bao giờ chấp nhận thắng địch thủ bằng điểm. Chỉ khi nào ông đè lên người địch thủ rồi, lúc ấy ông mới cho là thắng. Đòn đè có nghĩa là chiến thắng.

 

Địch thủ nào thoát khỏi tay ông hiệp đầu thì đến hiệp sau thế nào cũng bị ông đè bẹp. Ông là một vua vật của nước Nga, hằng bao nhiêu xe limonsine của các bậc thị trưởng tai mắt đua nhau chờ đón ông.

 

Một buổi chiều năm 1957, tôi gặp Slymanski tại ngôi trường cao đẳng IOWA bé nhỏ ấy. Con người cao 1,83m, nặng 90kg. Chúng tôi dùng bữa và uống rượu vodka do ông mang từ quê hương sang. Tiếng Anh của ông khá, tiếng Nga của tôi cũng tạm đủ để bổ khuyết cho nhau (tôi hay trích dẫn các đoạn văn của Pushkin và Lermontov làm ông ta thích thú lắm).

 

Chúng tôi khởi sự bàn cãi về môn đô vật, nhưng rồi ông quay sang nói về Sambo, môn Nhu đạo của người Nga. Môn đô vật có mặc y phục này mô phỏng theo môn đô vật cổ truyền Nga và Nhu thuật Nhật Bản, sẽ tranh tài với Nhu đạo chính tông Nhật Bản tại thế vận hội Đông Kinh năm 1964, và theo những chi tiết mà Slymanski cho biết, tôi cũng lưỡng lự không dám tiên đoán là môn nào sẽ thắng lướt.

 

Khi đã nói chán về đề mục này rồi, tôi quay sang hỏi ông về môn “Tát mặt”, một môn thể thao “bỏ túi” của người Nga. Tôi được nghe tại Kiev năm 1931, có hai người bạn trong một chầu rượu vodka, đã thay phiên tát vào mặt nhau. Nhịp tát càng mạnh và càng tăng nhưng chẳng ai chịu hòa cả. Họ cứ tiếp tục tát nhau. Cuối cùng, sau 30 giờ tranh tài với ba ông trọng tài khác nhau, vị trọng tài sau chót tuyên bố, “Thôi về nhà đi, kỳ cục quá”. Thế là họ về nhà.

 

Slymanski cười lớn. Ông xác nhận quả có như vậy. Hiện nay, những cuộc thi tát mặt vẫn còn được tổ chức. Và cuộc đấu tôi vừa kể giữa Bexbordky và Goniusz vào năm 1931, vẫn giữ kỷ lục về thời gian lâu.

 

Sở dĩ cứ tát nhau hoài như thế vì chẳng ai biết cách tát cho ra hồn. Tôi đồng ý điểm đó, vì có lần tôi chứng kiến một anh lính da đỏ tát tai một tên to con chuyên đánh lộn ngoài đường ở California đến ngất xỉu vào năm 1941.

 

Slymanski còn cho tôi biết một người tên là Sobotka, một bậc sư trong nghề lấy mạng người chớp nhoáng, ông là huấn luyện viên cho các nhân viên an ninh Xô-viết (MVD) về mánh lới giết hại ác liệt. Ông hỏi “Trước đây nhiều năm có chiếu một phim Mỹ tên là Bean Geste, ông có xem phim đó không?”

 

Tôi bảo có.

 

“Vậy ông còn nhớ vai trung sĩ mặt thẹo Markov, tay hung thần của các tân binh trong đoàn quân viễn chinh Pháp, Lê Dương, y là một tên giám thị độc ác, một ngày kia, y bị cơ quan MVD bắt ra khỏi Sở vì tội tàn bạo”.

 

Tôi vẫn còn nhớ cốt truyện đó. Tài tử Brian Donleivy đã thủ vai trò thật độc đáo. Tôi bật cười. Nhưng ông đã ra hiệu bảo tôi đừng cười. Ông nói, Sobotka chính là một mẫu người thực ngoài đời của nhân vật tưởng tượng Markov. Anh ta đã bị cơ quan mật vụ Xô-viết tống cổ đến hai lần vì tội “nhiệt thành quá mức”. Nhưng rồi sau đó, anh ta vẫn trở lại làm việc bình thường.

 

Chính anh chàng Sobotka này đã dạy ông cách tát quỵ một đối thủ. Như lời Slymanski diễn tả, thì lối tát này là tát với bàn tay khum lại. Nếu bạn tát với bàn tay xòe thẳng ngón, bạn đánh rộng hơn nhưng mất đi sức tập trung và quan trọng hơn, bạn mất nguồn năng lực truyền qua vòm bàn tay khum. Khi vặn hông, bạn sẽ vận dụng được nhiều sức hơn là chỉ ra đòn bằng cánh tay không.

 

Đây là đòn mà Fairbairn và các huấn luyện viên khác ở phương tây đã huấn luyện trong kỳ đệ nhị thế chiến. Nhưng họ lại tát ngay vào hai tai đối thủ, vì nó tạo ra khoảng chân không và gây sức tàn phá khủng khiếp, sâu tận bên trong tai. Phút tấn công lý tưởng nhất là âm thầm tiến sát đến sau lưng lính gác địch, khum hai bàn tay tát mạnh vào hai mang tai hắn.

 

Ông cho biết người Nga cũng dạy phương pháp đó. Thật ra tát mặt chỉ là một lối khuếch đại thêm mà thôi. Mục tiêu mới là điểm khác biệt duy nhất, vì bàn tay khum tự nó đã tạo ra khoảng chân không để tăng hiệu quả của sức tát rồi. Vì vậy, ta có hai cách tạo khoảng chân không. Cách thứ nhất nhằm tấn công phần tai trong, cách thứ hai đánh vào các thần kinh trên mặt.

 

Nói một cách chuyên môn, ông giải thích, sức đau đớn truyền vào rất mãnh liệt, sức mạnh thấm qua đầu vào tận trung khu thần kinh của mặt. Trung khu này là đầu não của thần kinh cảm giác chi phối các cơ quan như: mắt, hàm trên và hàm dưới. Khi đòn đánh đụng chạm đến trung khu này, nó sẽ gây sức tàn phá ghê gớm: Ta không còn định hướng được thị giác, ý thức về phương hướng của ta bị rối loạn, thường thì chúng ta bị bất tỉnh nữa. Bị bất tỉnh còn là may, vì nó giúp ta “tránh” được cơn đau đớn tiếp theo đòn đánh, cơn đau điên cuồng, khủng khiếp như khi bị chứng giật gân mặt, chứng đau mà các bác sĩ gọi là cơn đau ghê gớm nhất đời người.

 

Sobotka cho biết, có rất nhiều người ông không thể đấm ngã, nhưng chưa một ai chịu nổi cái tát tai của ông, ông nói trắng ra như vậy. Tôi rất tin lời ông. Và tôi cũng đã thực hành những điều đã nghe và đã lãnh hội được nơi ông Slymanski.