LẠC HÀ
Trích “Tập san Võ thuật”-Số 1/69
Nền văn hóa Đông phương đã từ lâu xem trọng tinh thần và tâm linh con người hơn là sự hiệu quả chính xác của một cái máy. Có lẽ vì đồng quan điểm đó mà Sở Cảnh sát Đông Kinh trước kia đã có lần bổ nhiêm một vị thầy Không Thủ Đạo (Karatedo) vào bộ tham mưu của mình, giữ chức “khám phá lời nói dối”. Nhiệm vụ của ông là nghe các cuộc hỏi cung những người tình nghi và cho biết, sau khi chỉ nghe và nhìn những biểu lộ, đặc tính và vẻ mặt, họ nói dối hay nói thật. Các nhân viên cảnh sát đã xem trọng những ý kiến của ông và làm việc theo những lời đề nghị của vị thầy đó. Sau nhiều năm làm việc, vị thầy Không Thủ Đạo chưa một lần sai lầm trong việc xét đoán của mình.
Cuối cùng, Chính phủ Nhật nhờ vị thầy Không Thủ Đạo ấy qua Mãn Châu thi hành một sứ mạng chính trị rất khó khăn. Ông nhận lời, nhưng khi ông ở lại đây, ông bị Chính phủ Trung Hoa thù nghịch bắt giam làm tù chính trị.
Trong tù, ông bị đối xử rất tệ. Mặc dầu các chúa ngục không biết ông là ai, họ vẫn thấy sợ ông. Họ không có gì để làm nền tảng cho nỗi sợ ấy, bởi vì ông là một tù nhân gương mẫu, nhưng vì một lý do nào đó, mọi người trong bọn họ đều thấy ông khác biệt – và vô cùng nguy hiểm.
Không giống những người tù khác, ông không chịu để mình rơi vào sự ảm đạm và bất động, ông tập Không Thủ Đạo hàng ngày, một mình trong xà lim, giữ cho thân thể được khỏe mạnh mặc dù cuộc sống quá tệ hại. Bởi vì ông không giao thiệp với ai cả và thường khi người ta thấy ông như ở trong trạng thái xuất thần, ngồi trầm tư mặc tưởng, những tên lính canh mê tín cho rằng ông là một nhà phù thủy.
Cuối cùng, các viên chức nhà lao đã biết dược ông là ai. Họ tức tốc ra lệnh ông phải bị hạ bất cứ giá nào. Nếu họ thành công, đó là một vinh quang cho họ và là một sự mất mặt ê chề về phía người Nhật, vì họ đã chứng minh được rằng sự tự kiểm và sức mạnh của môn Không Thủ Đạo Nhật chỉ là một huyền thoại.
Nhưng họ đã thất bại.
Vị võ sư bị giam trong một phòng biệt lập, không một chút ánh sáng. Ông được cho một số đồ ăn đủ để cho khỏi chết mà thôi. Ông phải chịu cực hình, và người Tàu quả đã phát triển nghệ thuật tra tấn lên đến cao độ. Không một việc nào có chút ảnh hưởng đến ông. Đặt mình trong trạng thái xuất thần nhờ việc ngồi suy tưởng và luyện thở, ông không thấy đau đớn, xúc động hoặc đói khát gì cả. Ông đã hoàn toàn làm bối rối những tên chúa ngục của ông và ngay cả những tên cai ngục lỳ lợm nhất cũng nhìn ông kinh hoàng.
Cuối cùng, những viên cai ngục quyết định một thử thách chót. Sau nhiều cố gắng và khó khăn họ đã tìm được một con cọp. Họ nhốt con cọp vào chuồng và cho nó nhịn đói ba ngày. Họ dự định sẽ quăng vị võ sư Không Thủ Đạo trần truồng vào chuồng cọp. Nếu ông lại ở trong trạng thái xuất thần và không hay biết gì cả, ông sẽ bị con cọp giết chết và ăn đi. Sau đó, người Tàu có thể buộc tội ông là hèn nhát, nói rằng ông sợ chết vì giao đấu, một hành động không thể tưởng tượng được, đối với một hiệp sĩ hoặc một nhà võ thuật.
Chương trình được thực hiện. Họ quăng ông vào chuồng cọp, mặc cho định mệnh đẩy đưa.
Trong võ Không Thủ Đạo, không có cái gì là không làm được.
Lúc bước vào chuồng cọp, vị võ sư Không Thủ Đạo hình như bị quỷ ám. Với một tiếng gầm kinh dị, ông lao vào tấn công con hổ ! Hầu như trước khi mọi người có thể thấy việc gì đã xảy ra, ông đá vào mũi con hổ, làm con thú mất phương hướng, xong giáng một đòn cùi chỏ ngang mang tai con hổ, trong hki ông đè lên thân nó, trước khi nó kịp đứng dậy. Nhà phù thủy Nhật Bản, như các viên cai ngục đã gọi ông sau đó, đứng phía sau con thú, dùng một thế siết cổ. Ông co rút mọi bắp thịt trong cơ thể và thét một tiếng vang dội vào tai con vật trong khi ông siết cổ nó với tất cả sức mạnh tinh thần và thể chất. Con hổ bị chết vì thiếu dưỡng khí không đầy hai mươi giây sau.
Những người chứng kiến vô cùng khiếp hãi, khi họ nhìn chòng chọc vào con người kỳ lạ đó. Ông như hiện thân của con cọp và họ tin rằng ông không phải là người, rằng ông bị quỷ ám. Họ nói rằng ông bước vào chuồng cọp không chút sợ hãi, và con cọp có vẻ sợ ông.
Mọi người trong trại tù chính trị đều kinh khiếp, không ai dám lại gần người đàn ông Nhật Bản đó, và mọi người thở phào nhẹ nhõm khi ông được phóng thích khỏi trại giam.
Tên vị võ sư ấy là Gogen Yamaguchi, biệt danh là “Người mèo” Không Thủ Đạo.
Hình như không ai biết rõ tại sao ông có cái tên đó. Vài người cho rằng các chú lính Mỹ trú đóng tại Nhật Bản sau Thế chiến thứ II là những người đầu tiên đặt cho ông biệt danh đó, bởi vì ông đi rất nhẹ nhàng trong võ đường đến nỗi họ không biết lúc nào ông đến sát sau lưng họ.
Nhưng dù cái tên ấy bắt đầu như thế nào, nó cũng đã chọn đúng người. Nó có vẻ thích hợp đặc biệt với những động tác mềm dẻo của chính người được gán cho cái tên đó và với chi phái Không Thủ Đạo uyển chuyển, đẹp đẽ mà ông truyền dạy.
Người Mèo, tên thật là Gogen Yamaguchi, là người lãnh đạo phái Không Thủ Đạo nổi danh Goju. Với đầu tóc dài phất phơ và đôi mắt đen sáng quắc, người môn đồ Không Thủ Đạo này đã trở thành một nhân vật quốc tế và là một cái gì thuộc lãnh vực truyền kỳ ngay trong thời đại của mình.
Ra khỏi trại giam ở Mãn Châu sau Thế chiến thứ II, ông đã mang sinh khí đến cho một môn võ đang uể oải, xây dựng nó thành một “Đế quốc” Không Thủ Đạo đại quy mô và hùng mạnh.
Con người đa dạng.
Với 61 tuổi trời, Yamaguchi là một con người đa dạng. Người cháu của dòng họ Samurai ngày xưa này quả thật là một trong những khuôn mặt phức tạp nhất xuất hiện trong giới Không Thủ Đạo thế giới, và cũng là một người bị người ta bàn đến với nhiều ý kiến mâu thuẫn nhất. Là một thầy tu Thần Đạo, ông say mê đạo học. Và cũng có người nói một cách có lý rằng, nếu ở vào một lãnh vực khác, ông có thể bị người ta mô tả như là một người quảng cáo.
Ông là một tông đồ truyền bá lối suy tư trầm lặng và triết học, đồng thời là người chỉ huy không nghỉ ngơi, dai bền, và đầy thiện chí của một tổ chức Không Thủ Đạo có tầm hoạt động khắp thế giới. Bị nghi ngờ là một người “làm ăn”, và thật vậy, ông điều khiển cả công việc của một hệ thống Không Thủ Đạo lớn nhất và thành công về mặt tài chính nhất Nhật Bản.
Với phong thái chỉ huy, không bao giờ đùa, ông đã dùng bàn tay sắt Không Thủ Đạo của mình điều hành tổ chức và hơn 1.200 võ đường cùng hội quán và 600.000 hội viên của phái Goju.
Yamaguchi trở nên cuồng tín khi đề cập đến vấn đề Không Thủ Đạo. Ông chỉ có hai mối say mê trên đời: môn võ và tín ngưỡng của mình. Và thật khó nói đến đâu thì hết con người đạo giáo và bắt đầu con người KhôngThủ Đạo. Hai con người đó đã trở nên gắn liền với nhau qua bao nhiêu năm trời đến nỗi ngày nay có lẽ đã trở thành một.
Luyện tập trên núi
Yamaguchi là một con người nhỏ con, chỉ cao chừng 1m53, nhưng nhìn ông, người ta có cảm tưởng là một người vĩ đại và nghiêm nghị. Ông cân nặng lối 72kg, hình vóc cứng cáp. Cũng có khi người ta thấy ông cười, nhưng rất hiếm, ông rất trang trọng, đứng đắn và kín đáo, với một phong thái đường bệ vô bờ.
Đồng thời, ông cũng có thể là một người vui vẻ cùng tập luyện Không Thủ Đạo ngoài trời với chúng ta. Ông trở nên hoạt động nhất khi leo lên sườn núi trong mùa đông giá buốt, dẫn đầu một nhóm môn sinh, đi chân không và chỉ mặc bộ võ phục mỏng thường ngay.
Mặc dầu giờ đây những điều ham thích của ông đã hạn chế, nhưng tầm hoạt động trong quá khứ của ông không một chút hạn hẹp. Ông học luật, và cũng là một bác sĩ y khoa. Ông tập luyện tất cả các nghành võ thuật chính yếu và là một đệ ngũ đẳng Nhu đạo.
Yamaguchi là một người ăn chay, nhưng trong mấy năm gần đây ông vẫn bị lên cân đôi chút. Tuy nhiên, không vì thế mà ông trở nên chậm chạp. Ông vẫn tung đòn với tốc độ nổi tiếng của ông. Ông có thể đá bay bốn cú đá một lần vào dạ dày, ngực và đầu địch thủ.
Yamaguchi sinh tại Kyushu, Miyataki Ken, năm 1007. Chàng thiếu niên ấy hâm mộ các môn thể dục trong khi đang sức lớn và chính ở đây chàng bắt đầu học Không Thủ Đạo. Nhưng mãi đến khi gia đình dời đến Kyoto trong khi chàng chưa đầy 20 tuổi, chàng mới khởi sự tập Không Thủ Đạo một cách đứng đắn.
Chính vào thời kỳ theo học tại Đại học đường Ritsumeikan mà Yamaguchi lần đầu tiên nghe nói đến môn phái Không Thủ Đạo Guju và Kông Chojun Miyagi, người Okinawa lãnh đạo môn phái.
Cuộc gặp gỡ định mệnh
Muốn biết về môn phái ấy, Yamaguchi viết thư cho ông Miyagi, mời ông tới Nhật Bản. Miyagi nhận lời và chẳng bao lâu sau đó ông lên đường qua Nhật. Cuộc gặp gỡ của hai người là một cuộc hội ngộ định mệnh, không phải chỉ riêng cho môn Không Thủ Đạo.
 |
|
Chojun Miyagi, vị sáng Tổ võ phái Goju |
Miyagi từ thành phố Naha đến, nơi sự phát triển của môn Không Thủ Đạo đã đi theo một con đường biệt lập. Những chi phái Không Thủ Đạo chính yếu tập trung tại Shiru ở Okinawa. Tại Shiru, người ta thường chú trọng đến đòn cương. Nhưng với Miyagi, và phái Goju, đòn nhu cũng được coi là quan trọng như đòn cương.
Thật vậy, chữ Goju có nghĩa là cương nhu. Go trong tiếng Nhật là cương và Ju có nghĩa là nhu. Võ phái này đặt căn bản trên một quan niệm Đông phương, rằng mọi cái đều cứng là không tốt. Đồng thời, mọi sự đều mềm dẻo và quá nhu mì cũng hại. Hai yếu tố đó phải bổ túc lẫn nhau.
Sự tổng hợp của cả hai đã tạo nên cho môn phái Không Thủ Đạo Goju các đòn đẹp, có quy củ, uyển chuyển, nhịp nhàng, bay bướm. Nhưng nhỡ có ai cho rằng phái Goju chỉ là một lối vũ duyên dáng với quá ít các tính chất võ thuật bên trong. Người ấy chỉ cần nhìn hai môn sinh phái Goju tự do đối luyện là thấy rõ.
Động tác nhanh, nhanh vô cùng. Ở đây, người ta chú trọng đến cách tấn công chủ động, tung đòn rất “cương” nhưng với sự dễ dàng và liên tục. Các đối thủ không có nhiều thì giờ để đứng yên, gườm nhau chờ một chỗ hở. Họ thi nhau đấm chớp nhoáng, luôn luôn di động, không phải chỉ tiến và lùi, màcòn qua hai bên và từ bên phải hay bên trái của địch thủ tung đòn vào người đó.
Yamaguchi lập tức ưa chuộng ngay những bài quyền lạ lùng và rắc rối do Miyagi biểu diễn. Từ lúc ấy, tương lai của Yamaguchi đã được định đoạt. Ông chuyên chú vào việc tập luyện môn Goju đến nỗi hầu như bỏ rơi mọi sự. Khi miyagi rời Nhật Bản trở về Okinawa, ông để lại đằng sau một môn đồ dày công tập luyện và rất xuất sắc, Miyagi thăng cho Yamaguchi đẳng cấp cao nhất trong võ phái Goju và ông cầm đầu môn phái tại Nhật.
(Còn tiếp)