Một người đã được học Aikido bên cạnh Tổ sư Uyeshiba

15-11-2007 21:31

 

 

Clément Davant là người Việt quốc tịch Pháp. Khi còn tuổi thiếu niên, anh ham mê võ thuật và theo học Aikido ở một sân võ gần nhà. Năm 17 tuổi anh thi nhất đẳng huyền đai và đạt điểm xuất sắc. Với Clément, đây là một cố gắng rất lớn vì cụ thân sinh anh không cho phép con cái học võ. Sau đó, anh rời Việt Nam một mình sang Nhật, để học thêm Aikido và thi đai đen tại Nhật năm 1965, khi anh vừa qua tuổi 17. Sau năm đó, anh du học sang Pháp. Tại Pháp, anh vừa học đại học vừa lập lớp Aikido dạy cho các sinh viên. Sau hai mươi mấy năm xa quê, lần này anh về Việt Nam công tác. Dù bận rộn công việc, anh vẫn dành thời giờ lên thăm và tập dợt với các anh em trên câu lạc bộ Aikido Đakao Q1 – nơi mà xưa kia anh đã chập chững bước vào làng võ. Cũng trong dịp này, anh đã dành cho Sổ Tay Võ Thuật một cuộc trao đổi thân tình.

 

Như Liên (thực hiện)

Clément Davant - Thầy Nguyễn Tăng Vinh, Chủ tịch Hội Aikido Tp - Thầy Bùi Thế Cần, Chủ tịch Hội Aikido Q1

 

PV: Vì sao anh quyết định rời Việt Nam để sang Nhật luyện tập?

 

Clémant Davant: tôi muốn tìm đến cội nguồn, nơi phát sinh ra môn học để xem Aikido ở đó có gì khác so với ở nước ta?

 

PV: Và anh đã tìm ra sự khác biệt đó?

 

C. Davant: Vâng. Điều trước tiên tôi thấy là người Nhật học võ với tinh thần hoàn toàn khác với người Việt Nam và khác cả các nước phương Tây mà sau này tôi được biết. Phần đông chúng ta học võ do bạn bè rủ cho vui, học để tự vệ, để thi đấu, để rèn luyện thân thể… Người Nhật họ tìm đến võ đường chủ yếu là học cái “đạo”, vấn đề đòn thế chỉ là thứ yếu.

 

PV: Anh được hướng dẫn và tập luyện như thế nào?

 

C. Davant: Vị Thầy hướng dẫn trực tiếp và về sau chấm thi cho tôi là ông Kisshomaru – con ruột của Tổ sư Uyeshiba. Tôi không có nhiều thời gian để lưu lại Nhật nên dành cả ngày cho việc luyện tập. Cả sáng lẫn chiều tôi đều lên sân với 8 giờ tập cho một ngày, gấp đôi thời lượng giờ tập của tôi tại Việt Nam.

Clément Davant trên sàn tập Aikido Đa Kao - Q1
 

Về phương pháp, các thầy hướng dẫn theo sở trường của họ. Ví dụ người chuyên về Shiho nage chỉ dạy về Shiho nage. Cả sân cùng tập với nhau, có cả người đẳng cấp cao hơn cả người đang hướng dẫn. Khi nhận thấy mọi người đã thành thạo, thầy cảm ơn và mời thầy khác lên hướng dẫn phần kế tiếp, còn mình thì xuống tập như các môn sinh: Đây là một phương pháp hay để mọi người có thể học được nhiều kĩ thuật điêu luyện do các thầy đã dày công nghiên cứu.

 

PV: Có khi nào anh được học giờ của Tổ sư không?

 

C. Davant: Một vài lần. Thỉnh thoảng Tổ sư lên sân để hướng dẫn chung và chỉ chuyên dạy về khí. Khi người xuất hiện, bất kì người nào trông thấy trước sẽ hô to lên để tất cả mọi người đều quỳ xuống chào. Có lần, Tổ sư đến hướng dẫn tôi tập mà chỉ nói toàn tiếng Nhật. Có lẽ trông tôi lúc đó giống người Nhật lắm? (cười). Ông Kisshomaru phải đến báo cho ông Tổ biết đây là người Việt Nam và dịch lại cho tôi nghe bằng tiếng Anh. Đây cũng là duyên may đối với tôi được thọ giáo Tổ sư. Sau đó bốn năm, tôi chưa có dịp trở lại Nhật thì tổ sư qua đời.

 

 

PV: Cách thi cử ở Nhật có gì khác với ở Việt Nam?

 

C. Davant: Khi các võ sinh ra sân thì có thể đánh thoải mái những đòn mình đã học. Các thầy sẽ căn cứ vào cách đánh để xác định trình độ của võ sinh rồi phong đẳng. Không có người hô từng tên đòn cho mình thực hiện như thành phố mình vẫn từng làm. Tùy vào cách tấn công của đối phương mà thí sinh có phản xạ kịp thời, hợp lí và đúng kĩ thuật.

 

PV: Thời gian học tập ngắn ngủi có để lại cho anh kĩ niệm gì sâu đậm? 

 

C. Davant: Đó là tình đồng môn. Các võ sinh quan tâm, chăm sóc và giúp đỡ cho sự tiến bộ của nhau, tạo một không khí ấm áp tình thương yêu trong võ đường. Nhờ vậy mà tôi cảm thấy không lạc lõng khi một mình nơi xứ người ở tuổi vị thành niên. Chí tiết cũng đáng nhớ như hôm thi của tôi, vì không nhằm khóa thi của võ đường, tôi được cho thi riêng một mình để kịp về nước. Người làm Uke (người chịu đòn) cho tôi là một anh tam đẳng huyền đai (tuy nhỏ hơn tôi vài tuổi), nhưng vẫn sẳn lòng ra chịu đòn cho đàn em thi. Đây là việc rất cảm động mà ở các sân võ khác khó tìm thấy.

 

PV: Xin cám ơn anh Clément. Chúc anh vui, khỏe và giữ mãi tinh thần hiệp khí.

 

NL