Các đại đệ tử nói về “VÕ ĐẠO CHÂN NHÂN” (4)

19-11-2008 12:39

 

Trích “Aikido lễ quy và truyền thụ”

Của Đs.Tamura Nobuyoshi

Bản Việt ngữ của Vs.Bùi Thế Cần

 

“Những cử chỉ và lời nói đi vào tâm đệ tử”

 

Đs.Tamura Nobuyoshi
…Những xáo trộn khủng khiếp tiếp theo cuộc bại trận (của Nhật Bản), chúng tôi có cảm tưởng, trong một thế giới mới dưới ảnh hưởng của Hoa Kỳ và do khoa học hiện đại chế ngự, cụ già đang nói về thần thánh với chúng tôi có vẻ như một người bị “té giếng”.

 

Sự giao phó hoàn toàn cho thần thánh, sự phủ nhận cái tôi đúng là tính cách của thần thánh.

 

Qua đó Tổ sư cho thấy mình thuộc về bình diện thần linh. Chúng tôi, các nội đệ tử, quá thấp kém để có thể hiểu trong muôn một.

 

Ngài gọi chúng tôi để đấm bóp cho Ngài trước khi ngủ. Chúng tôi đấm bóp đến phát đau các ngón cái nhưng chẳng bao giờ đủ cả, cho đến độ, cuối cùng chúng tôi phải dùng lực hô hấp thay vì dùng sức (và nhờ vậy, các nội đệ tử làm quen với việc dùng Kokyu ryoku).

 

Vào thời đó, chưa có truyền hình, do vậy chúng tôi phải đọc cho Người nghe các tiểu thuyết võ lâm. Các chiêu thức được gọi lên trong các cuốn truyện này thường trở thành đề tài của buổi tập luyện:

 

- “Thế thủ “Jizuri no seigan” được mô tả như thế này… thật ra nó hoàn toàn không đúng. Phải như thế này này”, Người bảo.

 

Những ai không tham dự vào buổi đọc truyện tối hôm trước đều ngẩn người

 

Các nội đệ tử không phải chỉ giúp Người thay võ phục trước và sau buổi tập mà còn phải tìm mọi cách thay đồ xong trước khi Người thay xong. Đó là phần việc của chúng tôi, đôi khi tôi không khỏi nghĩ thầm:

 

- “Vừa thôi chứ, Thầy cũng tự thay được mà!”

 

Thế nhưng các bạn biết không, điều đó đã giúp tôi không ít, là vì cho đến tận hôm nay, tôi vẫn có thể thay võ phục nhanh như chớptốc độ trong hành độngthiết yếu đối với một Budoka…

            
 

Vào thời đó, tất cả những điều đó không ở trong tầm nhận thức của tôi và tôi không hề cảm thấy tri ân về chuyện đó. Có lẽ có khi O.Sensei đã nghĩ tôi chẳng khác một con ngựa non háu đá và vô ân.

 

Thành quả những năm khổ luyện đã khiến Tổ sư có những cử chỉ và lời nói đi vào tâm can của đệ tử mà họ không hay biết, như một chất men làm thăng hoa bản nhiên sâu xa của họ và biến nước nho thành rượu thật phong phú về màu sắc, hương vị.