Trang chủ Hỗ trợ Aiki blog Forum Liên lạc Cấu trúc site
Suy niệm trong ngày:
Aikido không nhằm chiến đấu hay tiêu diệt kẻ thù. Aikido là con đường đưa đến hòa hợp tất cả mọi người trong một gia đình. (Ueshiba Morihei)
Nhịp sống Aikido
Đạo đường
Võ sư - Huấn luyện viên
Địa chí
Rong chơi
Ảnh sinh hoạt
Dòng sử
Phỏng vấn
Oai hùng Việt Nam
Lý thuyết
Giáo dục Aikido
Thư mục
Thuật ngữ
Kỹ thuật
Trắc nghiệm
Y khoa thể thao
Võ thuật đông tây
Vui cười
Giai thoại
Văn
Thơ
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp Đà Lạt
Video
Aiki shop
Cảo thơm lần giở
TRAO ĐỔI
MÙA XUÂN KỶ SỬU 2009
  Từ điển  
Nhập từ
Chọn từ điển
   
Số lượt truy cập
    2993493    
 
Trang chủ Nhịp sống Aikido Đs.Đặng Thông Trị: Cái ăn, cái ở, cái đi (2)
Đs.Đặng Thông Trị: Cái ăn, cái ở, cái đi (2)

 

 

Cái đi

 

Hai Thầy trò mỗi người có một cách đi khác nhau. Nếu Thầy Trị hầu như khi nào cũng ngồi xích lô khi di chuyển trong thành phố, thì Đs.Nakazono sử dụng taxi nếu không có xe công vụ tới đón. Thực ra vào thời đó, tiền taxi tương đối rẻ và taxi cũng dễ kiếm: mỗi lần lên xe là 3 đồng, sau đó tùy đoạn đường dài ngắn. Nếu ta biết Đs.Nakazono được trả lương cho một điểm tập là 18.000 đồng/tháng thì việc đi taxi kể cả ra ngoại thành như Thủ Đức không phải là vấn đề. Nói về lương tiền tưởng cũng nên biết là vào thời đó với tư cách là chuyên viên võ thuật Thầy Đặng Thông Trị được hưởng lương 12.000 đồng/tháng. Và một bữa ăn tại Chez Albert trung bình là 30 đồng/phần.

Thầy Đặng Thông Trị
 

Thế nhưng đối với Đs.Nakazono, do tinh thần Võ sĩ đạo và tôn sư trong đạo nên thông thường Đại sư được các vị trưởng cơ quan mà cũng là đồ đệ tại sân tập đưa xe đến đón. Đầu tiên là ghé Nguyễn Tri Phương (Q.5) đón Thầy Bùi Duy Cảnh (đôi khi là Thầy Trần Kỉnh) rồi đến 94 Phan Thanh Giản đón Đại sư.

 

Thời đó, dân Sài Gòn, đặc biệt là dân Đa Kao thường thấy Thầy Trị ngồi xích lô với một dáng vẻ rất Tây, mà trong cách ăn mặc thì cũng vậy. Trong suốt 5-6 năm, đó là hình ảnh mà các môn sinh, các nhà hàng xóm láng giềng, các bạn đồng đạo trong võ lâm còn giữ lại về Thầy. Và nhiều người cho đến ngày hôm nay vẫn còn nhớ với một cảm giác ngưỡng mộ và kính phục.

 

Nhân nói chuyện lương tiền, đã có lần (đối với THầy Bùi Duy Cảnh là lần đầu tiên trong đời) các môn sinh của Thầy Đặng Thông Trị được nhận thù lao (hay phụ cấp). Mỗi người lãnh 12.000 đ, Thầy Bùi Duy Cảnh đã đề nghị anh em đóng góp để mua một tấm bạt mới vì tấm bạt của sân đã tả tơi nhiều. Và như vậy, sân 94 Điện Biên Phủ đã được thay bạt mới nhờ vào sự đóng góp của 2 người: Bùi Duy Cảnh và Domino Nguyễn Thành Nhơn. Với số tiền còn lại của mình Thầy Bùi Duy Cảnh đã tậu cho mình một phương tiện di chuyển có động cơ đầu tiên trong đời: một chiếc Mobylette xanh giá trên 9.000 đ vào thời ấy.

 

BTC