“Hiệp khí đạo trong đời sống hằng ngày” của tôi

13-01-2010 12:34

Dẫn nhập:

 

Vs.Bùi Thế Cần sinh ra trong một gia đình trung lưu cả về mặt trí thức lẫn kinh tế. Thuở nhỏ ông theo học trường làng, với các “O”, các “Bà” Dòng Mến thánh giá (O Sơ, Bà Kinh, …), sau đó là trường Pellerin, trường “Dòng Chúa cứu thế”, trường Providence và Taberd. Lên đại học ông học Văn khoa Sài Gòn và tốt nghiệp cử nhân năm 1963. Trong suốt những năm sinh viên, ông hoạt động trong phong trào Sinh viên Công giáo đại học (JUC). Trước đó, từ 6-7 tuổi ông được thân phụ hướng dẫn vào hoạt động Hướng đạo (ngành Ấu, Thiếu, Tráng) và chịu ảnh hưởng lớn từ tinh thần và sinh hoạt Hướng đạo (Hươu lạc đàn, Gà hùng biện, LM Nguyễn Kim Bính, LM Lefas, Võ Văn Thơm, …). Những năm đại học, dù bận rộn với nhiều hoạt động sinh viên xã hội (cứu trợ nạn lụt, thăm viếng bệnh nhân phong cùi theo nhà hoạt động nhân đạo Raoul Follereau, …), ông vẫn lâu lâu mặc y phục Hướng đạo cùng bạn bè thám du đây đó (Suối tiên 1961, đỉnh núi Châu Thới 1962, …). Bắt đầu từ giữa thập niên 60, ông là giảng viên đại học Văn khoa Huế và làm Trưởng Hướng đạo, thoạt tiên với tư cách là phụ tá cho Tráng trưởng Tôn Thất Hy, Tráng đoàn Bạch Mã, Huế. Năm 1969, cùng với hai người bạn thân Nguyễn Văn Mỹ và Nguyễn Văn Đương, ông làm lễ thượng kỳ “Tráng đoàn Bàn Sơn” trên đỉnh núi Ba Tầng vào một buổi sáng tinh mơ tháng 12 năm 1969. Sau này Tráng đoàn Bàn Sơn đã sản sinh Thiếu đoàn Bàn Sơn, Ấu đoàn và Kha đoàn làm thành Liên đoàn Bàn Sơn cho đến năm 1975.

Lễ thượng kỳ Tráng đoàn Bàn Sơn trên đỉnh núi Ba Tầng
 

Giữa năm 1975 và năm 1980, để tiếp tục phục vụ lý tưởng giáo dục của đời mình, ông đứng ra thành lập ca đoàn Dominique Xavio, nơi đã đào tạo hàng trăm nhân tài cho đất nước. Bắt đầu từ 1980, ngôi sao dẫn đường của ông đã đưa ông đến với Aikido. Với môn võ đạo này, ông vừa được thỏa mãn niềm say mê võ thuật đã có từ thuở thanh xuân (Võ làng, Võ cổ truyền với Đặng Quang Đàng từ 1955, Judo, Karatedo 1966), vừa được tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp giáo dục tuổi trẻ Việt Nam. Và như vậy, từ bấy đến nay, Aikido đã trở thành niềm vui cuộc sống của ông.

 

PHẦN I:

 

Hiệp khí đạo để rèn luyện thân xác

 

Cứ tạm chấp nhận định đề nhân sinh sau đây: Con người sinh ra để được sống hạnh phúc. Có vẻ như định đề này chõi với cách nhìn cuộc đời của các tôn giáo như Kito giáo: “Đời là một thung lũng nước mắt”, hay Phật giáo: “Đời là bể khổ”. Nhưng xin phân định cho rõ giữa cuộc đời và mục đích cuộc đời đối với Kito giáo, nếu chúng ta sống thực sự niềm tin tôn giáo thì thiên đường là ngay trên trần thế và đối với chư tôn, Phật tử, nếu tu trì đến nơi, con người ngay trong kiếp sống làm người cơ thể “Thân tâm thường an lạc”.

 

Việc tôi luyện thân xác chính là để sống hạnh phúc. Từ ngày dấn thân vào pháp môn Hiệp khí đạo, Vs.Bùi Thế Cần đã thực hiện một cách chuyên cần việc tập luyện thân xác. Mỗi sáng thức dậy từ khi còn nằm trên giường ông đã bắt đầu rèn luyện thân xác. Từ việc xoa tay chân, xoa mặt (tai, mắt, mũi, miệng, thái dương, trán, răng, …), cổ họng đến án ma toàn thân (ngực, lưng, bụng, háng, …) đến việc luyện các khớp vai, eo hông, đầu gối, cổ chân và cuối cùng là nội tạng (tim, phổi, thận, bàng quang, gan, lá lách và não bộ).

 

Sau một ít phút suy niệm, ông lại tiếp tục việc luyện tập ở tư thế đứng, chủ yếu là luyện bài Thái cực quyền Trịnh gia 37 thức và Irimi tenkan (để giúp việc bài tiết thường xuyên mỗi ngày)… lẽ tất nhiên không thiếu 5 phút khí công ở tư thế bán già trong lúc mọi tạp niệm đều bị xua đuổi khỏi tâm trí.

 

Tưởng cũng nên nói rõ là tất cả các động tác luyện tập trên đây không chỉ phát xuất từ Aikido: Nó là di sản của nhân loại, từ Án ma pháp của Cốc Đại Phong đến việc súc miệng, đánh trống trời, mở tai trong, vỗ lợi, mài răng phần lớn là của Đạo gia, còn các động tác gập người, nghiêng người ép trái ép phải là từ nhiều môn võ khác nhau không cứ chỉ là Aikido. Đến như việc đạp xe đạp ngược xuôi nâng chân lên quá đầu, đánh võng hai chân thì cũng là rút từ kinh nghiệm của các môn phái khác nhau. Mà không chỉ các môn phái; còn phải kể đến Yoga (thầy Chánh Dân), nhà khí công Liêu Chước Văn, Trưởng lão Hồ Nghiêm (Nghệ An, Bình Định).

 

Điều quan trọng là tất cả các động tác được thực hiện với cường độ, tốc độ, số lượng phù hợp với các điều kiện của cơ thể mình và hoàn cảnh bên ngoài (thời lượng nhiều hay ít, không gian thuận lợi hay không). Và một điều quan trọng không kém là phép thở nhất thiết phải đáp ứng với tiến trình các động tác.

 

 

Tiếp theo: Hiệp khí đạo trị liệu