Khuya thứ bảy 22/5/2010, Aikiviệt nhận được cuộc điện thoại đường dài: võ sư Võ Đình Thanh, tuy ở rất xa, ở tận bên kia quả địa cầu gọi về. Một phần vì như con “Quốc Quốc” nhớ nước đau lòng, một phần vì thương cảm với các hậu bối hành giả Aikido tại Việt Nam.
Qua câu chuyện, võ sư Võ Đình Thanh mong ước hội Aikido Việt Nam, một khi được thành lập, phải là một cơ chế thoáng mở, tạo ra một môi trường thuận lợi cho việc phát triển phong trào Aikido trên khắp nước, nhất là tại các miền xa xôi hẻo lánh. Chứ không phải chỉ là một cơ chế quản lý chặt chẽ các hoạt động Aikido. Càng không nên là một vòng kim cô siết chặt mọi đầu óc sục sôi những sáng chế. Những phát khởi có lợi cho việc triển khai tinh thần Aikido. Hội Aikido Việt Nam phải là nơi quy tụ mọi khuynh hướng, hệ phái, lưu phái, tuy khác nhau về kỷ thuật, về tổ chức nội bộ nhưng cùng một tinh thần, tinh thần Ueshiba Morihei: vũ trụ nhất gia-tình thương và hòa hợp-chiếc cầu vàng nối kết các tâm hồn và các dân tộc.
Chính vì lý tưởng đó, và chính vì các vị thầy là hậu truyền nhân của Tổ sư Ueshiba mà chúng ta tôn trọng Aikikai và Hombu Dojo. Chứ không phải vì đai đẳng. Quả vậy, sống trên đất nước Việt Nam, kiêu hảnh vì một truyền thống hào hùng dân tộc, chúng ta, những hành giả võ đạo Việt Nam cần có cái gì hơn là kỷ thuật chuyên môn hay đai đẳng quốc tế. Phải làm sao cho mọi hành giả Aikido hiểu được rằng sở dĩ ta theo Aikido là vì, qua những hình thức như chào kính lễ bái, qua những kỷ thuật như Shiho nage (với ba ý nghĩa tinh thần: cảm tạ- tinh luyện- giải thoát), Kote gaeshi(trở lại với chân như)… ta học được cái đạo: “Vô lễ bất thành võ”, đức hiếu sinh là đạo lớn của trời đất (cho nên đòn thế không để triệt tiêu)… Nghĩa là học những giá trị nghìn đời của võ đạo qua cách giáo dục Aikido.
Đừng để “ba cái lăng nhăng nó quấy ta”. Đối với võ đạo, những thứ lăng nhăng là đai đẳng, hư danh, chức chưởng, phe phái nó làm ta đi lạc vì tham sân si khỏi chánh lộ để trở thành chính nhân. Và để võ đạo trở thành chân võ đạo.
Trong câu chuyện võ sư Võ Đình Thanh cũng có nhắc đến truyền thống tốt đẹp “Hội ngộ Aikido ba miền” mà theo ý ông là duy nhất từ mấy chục năm nay. Nó là một cuộc hẹn gặp hoàn toàn “Mở”: mọi màu sắc khuynh hướng lưu phái, nếu là Aikido, nếu thừa nhận Tổ sư là vị cha tinh thần trong lĩnh vực Aikido và tìm đến với nhau trong một tinh thần tích cực, vũ trụ nhất gia, tình thương hòa hợp. Không nên biến truyền thống đó thành một cơ chế của một tổ chức tài đoàn pháp nhân biến nó thành một công cụ.
Sở dĩ như vậy, là vì nhìn từ xa võ sư Võ Đình Thanh không thể không buồn lòng khi lướt các web site và cảm thấy Aikido Việt Nam chưa thật sự sống tinh thần của Tổ sư Ueshiba, vũ trụ nhất gia-tình thương hòa hợp… Nhìn từ xa, với một lòng yêu thương đất nước sâu đậm, người hành giả chân thật và trung thực Võ Đình Thanh đã thành khẩn thốt lên: “có gì khác nhau đâu.” Khi đề cập đến các nhân vật và các nhóm Aikido tại Việt Nam.
Lúc đó là 24 giờ 25 sáng chủ nhật.