Aikido là một pháp môn dạy con người sống cho ra người về mặt tinh thần cũng như thể xác. Nó không chỉ là những kỷ thuật chiến đấu tự vệ. Những hình thức như lên cấp (Kyu) lên đẳng (Dan) cũng chỉ là để cho hành giả tự trắc nghiệm, nhận ra được những nhược điểm của cơ thể và tinh thần và đặt ra cho mình những tiêu chuẩn cụ thể để công phu hợp với nhu cầu của bản thân.
Bài viết dưới đây của Alain Lapierre cho thấy trường hợp cụ thể của “một hành giả như các hành giả khác”. Anh đã từng kinh qua các giai đoạn của việc tái tạo cho mình một thân xác và một tinh thần an nhiên tự tại bằng pháp môn Aikido.
*
* *
1. Tâm thể trạng lúc khởi đầu:
Một người đàn ông ở tuổi 57.
Anh ta vừa mới ra khỏi một cơn trầm uất do lao lực qua nhiều năm tháng, kéo theo tình trạng lao tâm nặng (vì nhiều lý do khác nhau). Trí nhớ và khả năng định hướng, tập trung và phân tích bị suy yếu đến độ anh trở thành bất lực về mặt nghề nghiệp và rất thường hay sợ đi lạc hoặc thất lạc các đồ dùng (đã xảy ra nhiều lần).
Thân thể bị tê nhừ từ hai vai xuống hai tay từ lưng đến hai chân gân cốt đau và tê cứng, hai bắp chân nhạy cảm đến độ mỗi lần quỳ seza là phải chuyển qua xếp bằng và ngược lại một cách liên tục.
Có hai bận anh bị hụt chân và ngã. Đến độ các bác sĩ nghi có vấn đề tuần hoàn hay thần kinh học.
Từ nhiều năm sự mệt mõi của anh quan trọng đến độ trong lớp tập Aikido anh đã phải bỏ ngang sau một giờ tập. Trong các trường hợp bị tấn công phản ứng của anh tỏ ra rất chậm chạp.
2.Con đường hồi phục:
Việc gạt bỏ mọi hoạt động nghề nghiệp giúp cho anh dấn thân thực sự vào con đường Aikido. Đặc biệt là qua hai đợt tập huấn dành cho các huấn luyện viên, qua đó anh khám phá phép khởi động mới của thầy Tamura (và tái nghiệm các phương sách củ) sự kiện thầy Tamura lúc đó đã 69 tuổi vẫn tiếp tục rèn luyện cơ thể, tiếp tục tìm những sinh lộ mới để bảo dưỡng cơ thể và mài dũa để mỗi ngày một sáng hơn là cả một tấm gương đối với anh. Anh cố gắng ngồi hàng đầu những lúc lên sân để nắm bắt được tôi đa các chi tiết và thông tin. Anh tham dự tất cả các cuộc tập huấn với thầy Tamura: Lesneven, St. Mandrier. La Colle sur Lout…
Song song , anh cũng có được một tấm gương tương tự trong gia đình, một người lớn tuổi hơn mình mỗi sáng vẫn chạy một giờ đồng hồ và còn tham gia chạy cuộc đua Demi-Marathon của thành phố.
Kết quả tạm thời:
Dần dà quan niệm của anh về Aikido và về cách quản lý thân xác của mình đã thay đổi qua thời gian công phu. Anh tìm gặp ở nơi đó một sự bồi đắp trên thân thể, có được những cảm giác thoải mái và thư giản trong khi thi triển các đòn thế.
Bước tiến lên cao:
Anh vẫn chưa xua đuổi được khỏi tâm trí những nghi ngờ lo sợ. Bèn tự đặt ra một mục tiêu: Thi nhị đẳng Aikikai để có thể đạt được sự tự chủ, bản lỉnh mà hiện nay anh vẩn chưa có được… và qua đó phá tan những đám mây ảo tưởng… anh phải mất hai năm để đám quyết định.
Một nổ lực tập trung lớn đã đem lại các thành quả: cuộc thi diễn ra không mấy gai góc và anh đã tự đặt cho mình một thái độ và khoảng cách cần thiết. Dù bên cạnh đã có một biến cố hạ đường huyết có lẽ là do stress của cuộc thi.
Một cơ duyên vào lúc đó đã giúp anh tiến lên. Việc thay đổi chổ ở đưa anh đến một tỉnh, tại đó Aikido đang sống dật dờ. Người ta giao cho anh một câu lạc bộ mà người huấn luyện viên vừa mới bỏ đi.
Bàn tay của “ngẫu nhiên”:
Song song anh nhận chức vụ phó chủ tịch của ủy ban Aikido tỉnh chuyên trách về tập huấn. Vào lúc đó anh là huyền đai có đẳng cấp cao nhất trong tỉnh và điều này là một sự khuyến khích đối với anh. Điều này cho anh cơ hội suy nghĩ về việc luyện tập của mình: anh không khỏi lấy làm ngạc nhiên khi một hành giả, một viên chức có tuổi đề nghị anh hướng dẫn trong việc rèn luyện cơ thể.
(Còn tiếp).