Trang chủ Hỗ trợ Aiki blog Forum Liên lạc Cấu trúc site
Suy niệm trong ngày:
Aikido không nhằm chiến đấu hay tiêu diệt kẻ thù. Aikido là con đường đưa đến hòa hợp tất cả mọi người trong một gia đình. (Ueshiba Morihei)
Nhịp sống Aikido
Đạo đường
Võ sư - Huấn luyện viên
Địa chí
Rong chơi
Ảnh sinh hoạt
Dòng sử
Phỏng vấn
Oai hùng Việt Nam
Lý thuyết
Giáo dục Aikido
Thư mục
Thuật ngữ
Kỹ thuật
Trắc nghiệm
Y khoa thể thao
Võ thuật đông tây
Vui cười
Giai thoại
Văn
Thơ
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp Đà Lạt
Video
Aiki shop
Cảo thơm lần giở
TRAO ĐỔI
MÙA XUÂN KỶ SỬU 2009
  Từ điển  
Nhập từ
Chọn từ điển
   
Số lượt truy cập
    2993462    
 
Trang chủ Oai hùng Việt Nam Thầy Năm Lắm
Thầy Năm Lắm
“Thầy Năm Lắm” là một nhân vật võ lâm nổi tiếng của Bến Tre. Thuở thiếu thời ông học võ tại Mỹ Tho, sau đó học Hàn Bái Đường với võ sư Vũ Bá Oai.

Dưới đây, chúng tôi xin trích đăngcâu chuyện đụng độ giữa các môn phái võ thuật Trung Hoa, Nhật và quyền Anh do chính thầy Năm Lắm kể lại. (“Vũ Thuật” tháng 12 năm 1952).
 
 

MỘT TRẬN THƯ HÙNG
(Võ Nhựt, võ Tàu và quyền Anh).
Từ Anh

Đây là một chuyện mà anh Năm Lắm thuật lại cho tôi. Câu chuyện khởi đầu do hai khuôn chữ “long phi phụng võ” treo tại nhà trong của anh Lắm. Nhơn bữa sáng ngồi lót lòng tại nhà trong,chúng tôi trực ngó lên trên ngác thấy hai khuôn chữ rất đẹp, hỏi ra thì anh lắm mới kể chuyện một người Tàu chuyên viết chữ nầy, và vì một nghệ thuật của anh Lắm nên mới hiến cho anh, kể chuyện, anh cao hứng cười dòn, giơ hai hàm răng vàng mếu mó.

Tính tò mò mới bắt tôi hỏi anh về hai hàm răng của anh. Anh Lắm chỉ cho tôi coi hai cái răng cửa gãy và nói rằng: “hái cái răng này tôi bị anh Ba Oai đánh tôi đỡ không kịp nên gãy. Còn mấy cái răng này bị Kid Alfred (tôi không nhớ rõ anh nói Kid Alfred) nó đánh tôi bại 6 lần, lần thứ 7 tôi phục thù. Để tôi nói chuyện cho anh nghe tại làm sao mà luôn luôn sáu lần đầu tôi bị đánh bại mà lần chót tôi mới thắng.

 Hồi tôi học với anh Ba, thì vì tánh nóng, ỷ mình có gồng nên mới học được đường mai hoa tôi đã tự cho mình vô địch. Vả lại, anh ba thấy tánh tôi háo thắng,mới học sơ mà đã về Mỹ-Tho thử với ông thầy cũ của tôi, và đánh bại ổng, nên anh Ba cũng không chỉ cho tôi nhiều. Ra đời tôi tự phụ lắm, nên đụng độ với Kid Alfred 6 lần tôi bị nó đánh bể mặt gãy răng hết. Tức mình quá, tôi không tìm ra lý do thất bại của mình. Bữa đó có dịp đi Sài Gòn, tôi hân hạnh được mục kích một trận thư hùng của ba phái quyền Anh, võ Nhựt và võ Tàu. Nhờ trận này tôi mới sáng mắt ra và mới hiểu rằng: “Sự hiểu biết của mình bằng hạt cát, cái đức khiêm nhượng mới là cao quý nhất”.

Số là có một người Nhựt mở một phòng dạy võ ở đường Catinat, mà đăng chiêu bài cả tháng không thấy ai tới học. Anh ta liền đăng báo thách tất cả các võ sĩ Âu-Á ai đánh ăn được anh ta thì anh ta bỏ xứ mà đi, còn như thua anh ta thì anh ta dạy thí cho.

Hồi đó mấy người tổng cuộc quyền Anh kiếm không ra người đấu. Họ mới nghĩ rằng Tàu và Nhựt cũng một mẹ nên bàn nhau vô trường Shin-wo (Tinh Võ) tại đường Cây Mai (Nguyễn Trãi bây giờ) mà kiếm địch thủ cho anh lùn. Bữa gặp gỡ, lại lòi ra một anh võ sĩ da đen, anh em bà con gì đó với Amadou, cũng ngứa ngay tay chân muốn thử với anh lùn, anh nầy mới nói: “thôi thì hai anh đánh với nhau, anh nào thắng đấu với tôi”.

Bàn xong thì anh ba Tàu đấu trước với anh lọ nồi. Xem qua giống như trong một kiếm hiệp, một nhà hiệp khách đấu với con quai vật khổng lồ.

  Anh Tàu hít lên một tiếng dậm chân, bái tổ xuống Trung-Bình chuyển gân cốt nổi lên có vồng, thiệt là một tay lực sĩcó sức bạc sơn cử đảnh. Anh cốt đột kia thì nhảy cà thọt xung quanh, tay trái chớp chớp. Rồi, cái vụt như chớp nhoáng, không thấy kịp chi, tôi chỉ nghe bốp bốp, dòm lại thấy anh ba Tàu nằm chỏng gọng quay lơ cái hàm sưng  vù.

Khiêng anh ba Tàu vô, bay giờ tới phiên anh Nhựt và anh lọ nồi. Anh Nhựt đứng bình thản chống nạnh, còn anh cột nhà cháy thì quây vòng tìm thế hở của địch nhân. Sau khi chớp dọa vài cái, anh lọ nồi liền lao mình vô như cây tên phóng quả đấm thôi sơn vào mặt anh lùn.

Nói thì lâu, chớ phân đòn như nháy mắt.  Anh lùn sẵn lùn nên rùn xuống một cái, lắc thân mình là thấy nách trái anh cốt đột trên u vai anh lùn, và anh lọ nồi bay bổng trên trời như là đánh đu để hạ mình một cái rầm dưới đất.

Không nhịn, anh liền trổi dậy xông tới nữa, lần này hai tay đánh đấm tới tấp như vũ bão, tay trái vừa về, tai mặt vừa vòng tới là bị tay trái anh lùn vớ lấy, theo đà giựt về luôn, còn cẳng trái thì canh dưới đầu gối mặt anh da đen. Bị đà đánh quá mạnh, lại thêm bị dắt theo, anh này tung bổng người lên để rơi xuống một cái rầm như một bao gạo, lần này bộ té đau nên ông táo nằm vò đít một hồi mới ngồi dậy được.

Anh ba Tàu hồi nãy giờ ngồi nựng cằm bớt ê rồi anh lại hứng chí khi thấy anh lọ nồi đo ván như mình bị đo hồi nãy. Anh liền ra, xin cho phép mình đấu với anh lùn, anh này cũng không từ nan. Hai người liền xoa tay. Hễ anh ba Tàu đánh ra thì anh Nhựt bắt lấy tay đặng vô đòn, nhưng bao giờ anh Tàu cũng sẵn tay thủ để xuốt tay bắt của anh lùn. Hai người quần thảo hơn cả nữa giờ bất phân thắng bại. Tài sức tương đồng, hai người mới bái tổ lui ra.

Anh ba Tàu nghĩ rằng mình không thua chú lùn; chú lùn thắng anh lọ nồi, mà anh này lại thắng mình thì cũng kỳ? Vậy thì để tái chiến coi thử, anh bàn thực hành ý nghĩ liền và mời anh võ sĩ da đen ra so tài lại. Rồi thì trận đấu buồn cười đầu tiên lại tái diễn. Nghĩa là vừa ráp lại xà quần vài ba hiệp,là anh ba Tàu bị đôi lưu tinh quyền đưa đi đo ván. Thế thì mấy trận đấu sôi nổi lại kết liễu.

Cái cốt truyện là tôi (lời anh năm Lắm) là người thắng cuộc. Vì sau khi mục kích cuộc đấu tay ba nầy tôi rút ra kinh nghiệm rằng: “vũ thuật không phải là múa rối, mà phải am hiểu mấy nguyên tắc trọng yếu của nó, một là cái thế quân bình – Phá cái thế quân bình là phá cho địch nhân hỏng một chỉ điểm hay đưa cho trọng tâm điểm ra khỏi cước để thì nó sẽ té và đòn nó sẽ mất hiệu nghiệm, hai là phải hiểu cái cách tiến thối của quyền Anh từ đòn thẳng trái lên đòn vòng tay mặt, từ cái lết cẳng địch tấn đi. Ba là tìm hiểu cái cách vô đòn của Nhựt đặng vật người địch nhân của mình.

Ngồi nghiệm lại bây giờ mới hiểu đòn của anh Ba Oai – Và nhờ vậy mà lần thứ bảy tôi mới phục thù Kid Alfred.

        TA
       


  • Dẫn nhập
  • Giáo sư Đặng Thông Trị, vị sáng lập phong trào Aikido Việt Nam
  • Câu chuyện về Vs. Phạm Lợi
  • Tổ sư Hàn Bái Đường
  • Võ sư Ngô Quyền và việc xây dựng nền tảng lý thuyết Aikido Việt Nam
  • Taekwondo Việt Nam trên đấu trường Á Châu
  • Cuộc đời và võ nghiệp của cố giáo sư Hồ Cẩm Ngạc
  • Đôi dòng tự sự của võ sư Trần Tiến
  • Võ sư Quách Phước mải mê cùng võ thuật
  • Vs. Từ Thiện
  • Một tay oanh liệt vùng Tân Khánh - Bà Trà
  • Làng võ gọi người ấy là sư phụ Hoàng Kim
  • Võ sĩ Việt Nam đầu tiên đoạt huy chương vàng quốc tế
  • Làm trai cho đáng nên trai (1)
  • Làm trai cho đáng nên trai (2)
  • Binh bị Việt Nam qua các triều đại (1)
  • Binh bị Việt Nam qua các triều đại (2)
  • Binh bị Việt Nam qua các triều đại (3)
  • Binh bị Việt Nam qua các triều đại (4)
  • Hội Võ Mùa Xuân (1)
  • Hội Võ Mùa Xuân (2)
  • Hội Võ Mùa Xuân (3)
  • Lễ hội cổ truyền (1)
  • Lễ hội cổ truyền (2)
  • Lễ hội cổ truyền (3)
  • Những người phụ nữ giỏi võ trong lịch sử Việt Nam.
  • Đại lão võ sư Đào Thanh
  • NHỮNG CON RỒNG ĐÁNG KÍNH CỦA MIỀN ĐẤT VÕ
  • Những con rồng đáng kính của miền đất võ (TT)
  • VÕ SƯ PHAN TOÀN CHÂU.
  • VÕ SƯ PHAN TOÀN CHÂU. (TT)