Trên đường giang hồ lưu lạc, Đại sư Vũ Bá Oai đã gặp vô số cao nhân võ công thượng thừa, anh hùng hào kiệt cũng có, mà giang hồ hảo hớn đại đạo cũng không ít. Với mỗi người, Đại sư đều tỏ ra là một đại trượng phu “Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di, uy vũ bất năng khuất”, một đại hảo hớn “trượng nghĩa khinh tài”.
 |
| Đại sư Vũ bá Oai |
Khi ngọn gió độc lập tự do thổi mạnh trên giang sơn gấm vóc, Đại sư đã tham gia “xếp bút nghiên lên đường tranh đấu” có khi là cả với đám đệ tử “Hàn Bái Đường” của mình như trong câu chuyện dưới đây, xảy ra tại vùng Tân Khánh, nổi danh là miền đất võ.
A-V
Ai ở Thủ Dầu Một hay Biên Hòa đều nghe tiếng làng Vĩnh Lợi.
Làng Vĩnh Lợi có một đặc điểm là ở tại ranh giới Thủ Dầu Một và Biên Hòa. Bước qua một con suối cát nhỏ chừng 4-5 bước bề ngang là ta sang bên làng Tây Phong ở Biên Hòa, xung quanh có những cụm rừng nhỏ mà cách đây vài mươi năm là những khu rừng già mênh mông đầy ác thú.
Đường vô từ làng Vĩnh Tân tới Vĩnh Lợi là một con đường độc đạo ở miền rừng và sở cao su của ông Phủ Biện. Khi mới bước chân vô đây lần đầu, ta dòm thấy ở trước mặt một lằn chân trời xanh lơ, làm cho ta có cảm tưởng là thế giới đã cùng tận nơi đây.
Lần qua dấu thỏ, đường truông, ta tới một làng nho nhỏ coi cũng sung túc độ chừng mươi nóc gia. Ba phía là rừng, một mặt là suối. Hồi trước ở đây là rừng, toàn là rừng. Rồi đời ông nội của mấy dân trong làng có một mình lên đây khai phá, sanh cư, lập nghiệp, đốn củi, đốt than. Rồi từ đó sanh con đẻ cháu, mà vì đông đúc nên lập thành làng xóm. Vả lại, trong làng nầy đều là bà con, anh em chú bác, cô cậu nhau hết, không có người lạ vô đây. Dân trong làng đều giỏi võ nghệ do người ông nội truyền lại; ông nầy học với ông Ất, ông Giáp. Rồi con cháu cũng học với mấy người đó, hay là cũng đồng môn với mấy ông Bảy Phiên, Năm Đực, Cả Đại là những người có tên tuổi ở Tân Khánh, An Sơn, …
Phần đông đều là võ lâm, vì họ hầu hết đều là thợ rừng. Vì có võ nghệ giỏi nên làng Vĩnh Lợi lại nổi tiếng về nghề ăn trộm và cướp trâu bò.
Anh có rủi bị mất trâu bò thì đừng đi kiếm đâu xa. Cứ đến Vĩnh Lợi, kiếm ngay anh đầu nậu, nói chuyện phải quấy, rồi thì tiền trao ra, trâu dắt về. Còn không biết mánh lới, cứ đi kiếm, và gặp ai hỏi nấy thì đừng có mong gặp lại của . Mà lại còn thậm có hại. Đi kiếm mấy ngày trời, nóng cháy da, khát khô cổ, mà vô quán mua đồ ăn, xin nước uống đố anh mua được, xung quanh làng họ bí mật ủng hộ nhau ghê gớm lắm. Có khi thấy anh khó thương, thì còn phải coi chừng tánh mạng anh nữa.
Hồi thời kỳ 45, tôi có vô làng Vĩnh Lợi ở một tháng, sau đó có dịp đi ngang đó hai lần, đều được dân chúng niềm nở tiếp rước nồng hậu, vì tôi có phước đã gây được thiện cảm với dân trong làng.
Hồi ở trong làng, chúng tôi đã có dịp đi giăng lưới đuổi cheo, đuổi mang, gà rừng, hay là đi mò cá dưới suối với mấy người làng, thành tôi được coi như người trong làng. Một bữa ông Cả trong làng đem mấy đứa con cháu cho thọ giáo với Hàn Bái Đường. Nhơn lúc chén chú, chén em, ngà ngà say, ông Cả mới giở áo đưa lưng cho ông Vũ Bá Oai và chúng tôi coi cái di tích của thời kỳ oanh liệt của ông. Nhơn nghe ông nói thì mình mới biết ở rừng, vì quen chống với thiên nhiên, ác thú, nên họ coi cọp như một con chó dữ không hơn, không kém.
Nhân hồi nhỏ tôi có đọc báo thấy nói ngoài Trung, có một bà mẹ chồng và nàng dâu đi mót củi. Bà mẹ chồng bị cọp tha, nàng dâu chí hiếu giong theo cọp, quơ đòn gánh bổ loạn đả trên lưng cọp làm cậu ta phải buông bà già mà chuồn mất.
Lại một lần nữa, một câu chuyện do anh Lê Đức Minh hồi bên Pháp thuật lại cho tôi nghe, về một anh dân làng trong một họ đạo đi với một cố đạo ngang rừng. Ông nầy bị cọp chụp, anh kia mới nhảy ra đánh với nó, lớ quớ làm sao, anh này bị cọp nhảy lên lưng vớ. Anh ta liền chụp cứng lấy hai tay trước của cọp, quay lưng nhắm một cây đại thọ lao người vào đó, làm con cọp bị giẹp xương mà chết (?). Và sau đó, vì mấy vết thương cọp làm độc, chở về nhà thương anh nầy cũng chết …
Nẫy giờ tôi đi xa đề. Xin nhắc lại câu chuyện của ông Cả. Khề khà nhấp ly rượu, ông ngồi kể lại chuyện xưa. Chúng tôi sau khi ngắm mấy lằn sẹo sâu hoắm trên lưng ông một cách rùng rợn đều ngồi lại trịnh trọng nghe ông kể chuyện.
“Ông thầy (1) với anh Tư đây tuy mạnh chớ đâu bằng tôi hồi nhỏ; dân ở rừng, đốn củi từ sáng đến chiều thì mạnh lắm. Anh em tôi ở đây sống nhờ củi rừng và thịt rừng. Thành thử hễ đốn dư củi để đốt than, thì đi săn.
 |
| |
Hiện giờ mấy khu rừng cấm mênh mông không còn nữa, chỉ còn mấy cái rừng chồi mà ông thầy với anh Tư đi đuổi cheo, mang hay heo rừng hôm trước mà thôi, chớ hồi đó rừng là lộc trời cho. Mễnh, mang, nai hươu, cheo, thỏ mặc tình cho mà săn. Hồi thuở mấy cháu nó cũng kiếm được cây súng để kiếm cơm qua ngày tháng (ông vừa nói vừa nheo nheo con mắt, miệng điểm một nụ cười kín đáo). Lâu lâu tôi vác nó đi kiếm thịt hoài. Kể nó xưa thật, nhưng cũng còn xài được, và tôi thường đem nai hay heo rừng về nhậu hoài. Bữa đó tôi vác "ông bạn già" theo, chun vô lùm ngồi một nơi kín đáo, tôi mới bẻ lá thổi nai (2). Lâu chừng một tàn thuốc thì tôi nghe xột xạt phía trước, nheo mắt nhìn thấy rõ một con nai mẹ bước chậm ra ngơ ngác kiếm con. Chíp bụng định có bữa nhậu, tôi vừa lấy súng, chưa kịp lên cò, thì bỗng có một tiếng "hộc" vang rừng, đồng thời một khối nặng rơi xuống trên lưng tôi và năm sáu lưỡi dao bén đâm vô lưng. Đau nhói ruột, tôi quay lại chọt đầu họng súng ra sau lưng. Thì té ra "ông ba mươi". Bị chọt vô bụng mạnh quá ông vừa buông tôi ra … tôi liền quay lại, chụp nòng súng dùng thế “cuồng phong tảo diệp” lấy hết sức, theo đà nện bá súng vào lưng ổng một cái ầm. Bị đánh mạnh quá cây súng gãy trong tay tôi. Nhưng may phước, bị đau quá, "ông ba mươi", ông hộc vang, rồi phun cứt, phun đái mà "nhảy nai" vô rừng. Ngừng lại, nhấp một miếng rượu hài nàm, ông chấp chấp môi lấy vị, rồi nói thêm: “Trận đó, nếu ngải và thuốc cây dở thì tôi cũng đi đời mà theo ông bà rồi”.
Nghe ông thuật chuyện rồi nhớ lại, ở truyện Tàu như “Võ Tòng đả hổ” thì mình có thể tự hào rằng, người Việt mình cũng là tay oanh liệt có thua gì mấy tay tổ bên Tàu, có đều mình không có dịp gặp gỡ với mấy anh hùng vô danh đó thôi.
Trích “Việt Nam giáo khoa tập san” số 3/năm 53
Ghi chú (aiki-viet): (1) Chỉ Đại sư Vũ Bá Oai
(2) Giả tiếng nai để dụ nó đến