Đối diện với Christian Tisser (1)

19-09-2007 13:33

 

 

Raymond Kwok    

K.L. YMCA. Magazin 

 

 

Lần đầu tiên tôi gặp võ sư Tissier là tại đại hội Liên đoàn Aikido thế giới lần thứ 8, năm 2000 ở Tokyo. Lúc đó ông là một trong hai người không phải là shihan Nhật Bản được mời hướng dẫn tập huấn...

 

Là một trong số rất ít võ sư ngoại quốc được phong hàm shihan, Ông đã biểu diễn thật ấn tượng trong cuộc diễn võ năm 2004 (Đại hội liên đoàn Aikido thế giới lần thứ 9 tại Tokyo).

 

o0o

 

 

Một tuần trên ghế đá công viên

 

RK : Thầy bắt đầu tập Aikido từ năm 1962, lúc mới 11 tuổi. Đến năm 1969 Thầy lưu lại Nhật 7 năm và tập tại Hombu Dojo, tôi đã từng được đọc ở đâu đó là vào thời gian này có khi Thầy đã ngủ cả tuần lễ trên ghế công viên trước khi tìm ra được nơi trú ngụ thích hợp. Cái gì nơi Aikido đã làm Thầy bốc lửa đến độ say mê như vậy ?

 

CT : Khi tôi đặt chân lên đất Nhật, tôi mới 18 tuổi. Song thân tôi không giàu có. Khi đến đất Nhật tôi cứ tưởng là mình đang ở Tokyo, nhưng thực ra đó là Yokohama, lữ quán thanh niên chật ních vào thời điểm đó, do vậy tôi phải vào ở trong công viên. Nhưng khi người ta 18 tuổi thì đó không phải là vấn đề.

 

Ba vị sư phụ của Christian Tissier

 

RK : Thầy đã từng học với các võ sư NAKAZONO, YAMAGUCHI, SAOTOME và OSAWA, theo ý Thầy thì ai là người có ảnh hưởng nhiều nhất đối với chiêu thức Aikido của Thầy ?

 

CT : Có ba vị. Đối với các kỹ thuật cơ bản nhất và điêu luyện thì Đạo chủ Kisshomaru, vì tôi đến lớp của ông mỗi buổi sáng, làm uke cho Đạo chủ... Tôi học được nhiều về Aikido chính thống. Đối với Võ sư Osawa, tôi thích cái phong thái của ông như một con người đầy tính nhân bản. Lẽ tất nhiên tôi cũng thích kỹ thuật của ông, nhưng phải nói là ông không dạy giống như Đạo chủ. Võ sư Osawa dạy một kỹ thuật nhẹ nhàng thanh thoát hơn. Ông là một con người thật dễ thương, đáng được lưu tâm và nể trọng. Võ sư Yamaguchi là thầy chính của tôi, không chỉ về mặt kỹ thuật, mà còn vì đầu óc độc lập của ông, Võ sư Yamaguchi đúng là nhân vật đi tìm sự tự do bằng con đường Aikido.

 

 

RK : Ý của Thầy là sao ?

 

CT : Khi mình công phu trong một môn như là Aikido hoặc một môn võ đạo nào khác thì chủ đích là tìm cho được sự toàn thiện, thế nhưng mình cũng phải tìm cách để quan hệ với người khác, chủ đích của con người là có những mối quan hệ. Khi mình sợ hãi, mình không có thể thông hiệp được với kẻ khác một cách thích hợp. Một số người rất khỏe mạnh họ giống như cả một chiếc xe tăng, thế nhưng họ không có thể ra khỏi chiếc xe tăng của họ. Võ sư Yamaguchi dạy cho chúng ta ra khỏi xe tăng để đến với tha nhân.

 

RK : Ý thầy là võ sư Yamaguchi có thể vượt ra khỏi... ?

 

CT : Vâng, ông có một đầu óc rất độc lập, một thiên tài về Aikido. Như vậy đối với tôi, Đạo chủ là rất quan trọng về mặt Aikido chính thống và võ sư Yamada thì có khả năng sáng tạo rất đa dạng.

 

RK : Tôi nhớ có đọc đâu đó là khi lần đầu tiên thầy nhìn cố Đạo chủ thi triển đòn Irimi nage, Thầy tự nhủ « không phải như vậy ».

 

(còn tiếp)