Đối diện với Christian Tisser (2)

21-09-2007 19:32

 

 

Raymond Kwok    

K.L. YMCA. MAGAZIN

 

             

 

Tính cách của Võ sư Nakazono

 

CT : Đúng vậy, đúng vậy. Khi tôi tới Nhật Bản, khuôn mẫu của tôi là võ sư Nakazono – Đối với người Pháp tất cả những kỹ thuật nào trông khác những gì tôi đã từng được thấy đều là sai. Do đó lần đầu tiên nhìn Đạo chủ ra đòn. Tôi tự nghĩ không biết mình đang ở đâu. Sau hai ba lần tôi hiểu được rằng Đạo chủ quả là một cao thủ.

 

RK : Chiêu thức Aikido của võ sư Nakazono có cứng lắm không ?

 

CT : Không, võ sư Nakazono vốn là một nhà vô địch về Judo và trong thực tế ông không công phu Aikido nhiều lắm. Nhưng tinh thần ông rất dũng mãnh, ông thường hay suy nghĩ về Kotodama. Đối với ông kỹ thuật Aikido không phải là điều quan trọng nhất. Với tôi, ông là một vị thầy vĩ đại, lẽ tất nhiên bởi vì ông là vị thầy đầu tiên của tôi, nhưng giờ đây tôi vẫn nghĩ là ông chưa quán triệt được hết các kỹ thuật – Tôi cũng không chắc lắm – Nhưng có lẽ đó không phải chủ đích của ông.

 

RK : Thưa võ sư, Thầy có còn ở trong tình trạng là mặc dù có môn sinh ở tại Đức, Thầy không thể chấm thi tại đó và họ phải qua Pháp để dự thi ?

 

CT : Không, tôi không có vấn đề tổ chức thi cử ở bất cứ quốc gia nào. Tại Đức và tại Ý có người phụ trách về kỹ thuật cho Aikikai như võ sư Asai và võ sư Tada – do vậy khi tôi đi tới đó ngay cả nếu có một nhóm môn sinh lớn tại đó, chủ đích của tôi vẫn là không gây xáo trộn, tôi cấp đẳng tại Đức, tại Hòa Lan, tại Bỉ, tại Pháp, tại Algeria, tại Ý và cả tại Mạc Tư Khoa nữa, thế nhưng tôi luôn luôn cẩn thận... Tôi không muốn tạo ra một nhóm.

 

RK : Thầy không muốn gây xáo trộn...

 

CT : Vấn đề tại Đức có khác, vì nhiều lý do cá nhân khác nhau, Nhiều vị tiền bối đã ngưng tham gia các nhóm Aikido thuộc Aikikai và họ sinh hoạt riêng lẻ. Vì thế chúng tôi tới Đức với Võ sư Yamaguchi và tôi phải chăm sóc cho những người đó, nếu không thì họ không còn lưu lại trong Aikikai. Nhóm này hiện đang lớn mạnh. Có nhiều người đến từ Đức, hiện ở tại đây ngày hôm nay (Tokyo 2004), tôi nghĩ thật là một điều tốt lành nếu chúng ta có thể có một sự hợp tác tốt đẹp với Võ sư Asai. Nhưng tôi nghĩ những vấn đề như vậy vẫn thường xảy ra tại bất cứ nước nào, đặc biệt là tại Âu Châu vì hiện nay người ta du hành rất nhiều. Không phải vì bạn sinh ra tại Thụy Sĩ, nên nhất tiết phải yêu âm nhạc Thụy Sĩ. Hiện nay bạn có thể chọn thầy cho mình. Trước đây đã có những nhóm nhỏ - nhưng bây giờ thì khác. Hiện nay chỉ trong vòng 2 giờ đi bằng xe lửa bạn có thể ở Đức hay ở Bỉ. Người ta di chuyển nhiều hơn. Do đó mỗi quốc gia một thầy là điều càng lúc càng thêm khó, tôi nghĩ như vậy. Do đó tất cả những vị Võ sư phải lưu tâm để có những quan hệ tốt với nhau.

 

RK : Thế lập trường của Liên đoàn Aikido Thế giới (IAF) «Mỗi Quốc gia một đại diện» hiện nay như thế nào ?

 

CT : Hiện thời vẫn tốt.

 

RK : Nhưng Thầy không hỗ trợ cho điều lệ «Mỗi quốc gia một tổ chức phải không?»

 

CT : Tùy trường hợp. Điều đó còn tùy thuộc vào tổ chức. Chẳng hạn như đối với nước Pháp hiện nay chúng tôi có hai tổ chức cùng hoạt động cho các kỳ thi thăng đẳng. Và chỉ có tổ chức của chúng tôi là được công nhận. Lẽ tất nhiên, hiện nay sự căng thẳng về mặt chính trị là rất mạnh. Do đó chúng tôi có một vị trí như hiện nay là rất tốt, nhưng trong tương lai, tôi nghĩ – Võ sư Tamura cũng có một nhóm rất lớn, ông không phải là một người tầm thường do đó tôi nghĩ tất nhiên Võ sư Tamura hiện diện ở đây như là một thành viên của thượng hội đồng nhưng không phải với tư cách đại diện liên đoàn của ông. Một ngày nào đó chúng tôi sẽ hợp lại với nhau hoàn toàn thống nhất hoặc hai nhóm, tại sao không ?

 

   
 

Cứng và mềm trong luyện tập

 

RK: Thưa Võ sư, có lần Thầy đã từng nói Thầy đã từng gặp nhiều ông thầy cỡ tuổi 25 – 35 nhưng sau 10 năm gặp lại, họ cứng hơn và yếu hơn, lưng và vai rã rời…

 

CT: Điều đó còn tùy. Chẳng hạn ví dụ như Võ sư Endo hay Võ sư Suganuma khi 5 đẳng ông rất mạnh rất nhanh, rất nguy hiểm. Có vài lần tôi đã làm uke cho ông trong các cuộc diễn võ, ông thực sự là nguy hiểm. Nhưng giờ đây gặp lại thì ông vẫn có thể là rất nguy hiểm đấy, nhưng ông mềm hơn và rất chính xác. Tôi nghĩ đây là một ví dụ tốt cho việc thường xuyên luyện tập. Có những người khác họ rất mạnh và tập một cách mạnh bạo trong suốt 5 năm trời và 50 còn lại họ trở thành rất yếu vì đã thường

xuyên bị chấn thương. Đó là điều tôi muốn nói. Lẽ tất nhiên tập nặng là một điều quan trọng, thế nhưng đôi khi người ta làm quá lố, khi bị bệnh tật, khi đầu gối bị bể mình phải tự lo liệu bởi vì anh mới 25 tuổi thì được, anh có thể tập nặng trong vòng 5 năm cho đến 30. Nhưng nếu từ 30 – 80 anh không đi lại được vì lưng bị cứng thì đó không phải là một phương sách đúng đắn. Anh phải mạnh suốt cả đời. Càng lớn tuổi càng mạnh. Đó là điều tôi muốn nói. Tôi cũng đã từng bị chấn thương nhưng giờ đây tôi cố gắng tránh chuyện đó vì cơ thể là rất quan trọng.

 

Raymond Kwok 

 

(Còn tiếp)