TRƯƠNG THỦY ghi
Trích “báo VÕ THUẬT” bộ mới số 10/1.12.1970
Có lẽ trong hàng Giám đốc võ đường, Võ sư THỊNH ĐỨC PHÚ là người trẻ tuổi nhất. Quả thật, với một quá trình luyện tập công phu trong thời thiếu niên – lúc lòng tràn đầy nhiệt huyết và hăng say quả cảm làm anh mê mãi võ nghiệp – đã cho anh một thành quả khả quan cho ngày hôm nay, thành ra với trường hợp anh “tuổi trẻ tài cao” cũng không lấy gì làm lạ. Năm nay anh 31 tuổi (Sinh năm 1940 tại Sài Gòn), bắt đầu học võ khi còn là chàng thiếu niên 12 cái xuân, thụ giáo nơi thầy Hồ Cẩm Ngạc (mất năm 1965) về môn Judo và Karate, ngoài ra còn học thêm với nhiều ông thầy Nhật Bản khác lúc họ đang công tác ở Việt Nam. Thời gian học tập như thế kéo dài cho đến năm 1958 thì bắt đầu dạy lại cho người khác, khởi đầu là dạy cho các cán bộ công nhân vụ (năm 1961 – 1962). Hiện thời, tuy là Giám đốc Võ đường Hồ Cẩm Ngạc, anh vẫn thường xuyên luyện tập và học hỏi thêm ở giáo sư Matsu Oyama bằng phương pháp hàm thụ. Đẳng cấp hiện tại của anh : Nhị đẳng Nhu Đạo, nhị đẳng Karate, nhất đẳng Aikido.
Hỏi : Động lực nào thúc đẩy anh đi học võ ?
Đáp : Đó là vấn đề ham chuộng nghệ thuật cũng như mong muốn hướng dẫn thanh niên nam nữ sau này.
H : Vậy anh bước vào võ đường trong dịp nào ?
Đ : Trong tâm tưởng tôi đã có sự ham thích rồi, lúc đó tôi cũng có xem qua thử nhiều võ đường, sau đó tôi tự tìm tới võ đường Hồ Cẩm Ngạc ở đường Phan Đình Phùng.
H : Có những kỷ niệm đáng cho anh ghi nhớ trong lúc còn là môn sinh ôn luyện võ thuật ?
Đ : Tôi còn nhớ hồi mới vào còn mang đai trắng mà đã dám hạ một đai nâu đàn anh ( môn Judo).
H : Có những trở ngại hoặc thử thách nào cho anh trong nghiệp võ không ?
Đ : Có những trở ngại như hồi mình ra dạy, có nhiều người đến thử mình, muốn thách đấu, vì tinh thần thượng võ mình bắt buộc phải đáp ứng.
H : Theo anh, nên học võ ở lứa tuổi nào thì lý tưởng nhất ?
Đ : Theo tôi, tuổi hấp thụ giỏi nhất là từ 15 tuổi trở lên.
H : Theo anh, muốn học võ thành công cần có những đức tính nào ?
Đ : Cần có trí tự luyện đúng mức hồn và xác. Cần cương quyết chú tâm trong những giờ giảng dạy.
H : Có bao giờ anh tự nhận mình có số vốn võ thuật đúng mức chưa ?
Đ : Đối với tôi còn trong việc đi tìm thầy học thêm, vì “vỏ quít dày móng tay nhọn”, nhưng hiện thời chưa tìm ra người vừa ý.
H : Có những tự hào nào cho anh trong nghiệp võ ?
Đ : Về cá nhân tôi không dám, chỉ tự luyện cho mình giỏi, đồng thời huấn luyện cho thế hệ thanh niên sau này có thể giỏi hơn ; vì “tre già phải có măng mọc”.
H : Sở trường của anh là những đòn nào ?
Đ : Trên phương vị căn bản vì đòn nào cũng dùng được, cước quyền tùy phản ứng mà áp dụng.
H : Anh có thể cho một vài ví dụ cụ thể để đo lường khả năng võ thuật của anh đến mức độ nào ?
Đ : Trường hợp cụ thể nhất là vào năm 1963, trong một quán nhậu đường Thành Thái. Bên phía tôi, ngoài tôi ra còn 3 người bạn nữa (trong đó có 2 người là thương phế binh). Phe bên kia cả thảy 13 người, có những người mặc quân phục. Vì một lời phẩm bình vô tình nhưng có một chút đụng chạm, bên kia nổi cơn tự ái, đứng dậy sừng sộ. Tôi đứng lên xin lỗi họ, trong khi ấy họ không chịu bỏ qua, vừa nói họ vừa áp tới tấn công một mình tôi. Đợt tấn công thứ nhất, tôi đưa tay gạt ra 3 người, rồi 3 người khác tấn công đợt 2, rồi đợt 3 những người khác thì dùng chai "lave" phóng tới người tôi, nhưng tôi đều hụp xuống né tránh khỏi cả. Trong khi đó có một chàng bị tôi xỉa ngay vào yếu hầu. Như hổ bị thương, họ lồng lên và có người móc súng, tôi nhanh tay hơn tước súng của họ để trên bàn sau đó lấy hết đạn ra và giao trả lại súng cho họ. Tới lúc này họ đành phải giải hòa. Sau đó – họ ra về hết – chúng tôi vẫn ngồi lại ăn uống tỉnh bơ.
Còn nhiều vụ khác nữa, không nhớ rõ.
H : Trong quá trình võ nghiệp anh đã làm những gì cho là mãn nguyện nhất ?
Đ : Đối với tôi chưa có gì gọi là mãn nguyện, chỉ hãnh diện với lương tâm mình là đào tạo cho môn sinh lên tới những đẳng cấp cao, hiện thời có người lên tới đai đen.
H : Anh bắt đầu hành hiệp từ lúc nào ?
Đ : Đầu năm 1968 tôi đã đi dạy rồi, trước tiên dạy tại võ đường Phan Đình Phùng của thầy Hồ Cẩm Ngạc, sau đó tới Trung tâm sinh hoạt thanh niên Chợ Lớn, dạy cho MP – đơn vị lục quân (3 RRV) tại Tân Sơn Nhất, cán bộ công dân vụ, rồi biệt phái dạy cho cận vệ Tổng Thống Phủ. Tới tháng 3 năm 1963 thì xin trở về đơn vị cũ (Không quân). Cũng trong năm này mở võ đường bên trại Thanh Tâm, Thị Nghè. Ngày 2-7-1969 khai giảng võ đường Karate tại đầu cầu Phan Thanh Giản.
H : Kể ra sự nghiệp của anh cũng lớn đấy.
Đ : (cười) Không dám, mình còn phải làm nhiều hơn nữa.
H : Như vậy anh có nghĩ rằng đã góp phần xây dựng quốc gia không ?
Đ : Dầu không được ai giúp đỡ tôi cũng làm việc được với tất cả thiện chí của mình, bằng phương tiện có được của mình, cũng đã hướng dẫn trên 500 võ sinh Karate. Như vậy là góp phần rồi chứ gì, vì mình giúp cho thế hệ thanh niên được mạnh khỏe, có tinh thần Võ sĩ đạo…
H : Dùng võ thuật để phục vụ cho lý tưởng nào ?
Đ : Võ thuật của tôi là phục vụ cho thanh niên nam nữ hiện tại, cho họ một hướng tiến, có tinh thần bất khuất.
H : Theo anh, võ thuật có ảnh hưởng đến chính trị không ?
Đ : Không biết có ảnh hưởng hay không, nhưng đối với tôi thì không hề tham gia hay ủng hộ một đoàn thể chính trị nào, cũng như tôi cấm môn sinh, ngay cả hội viên Sơn Điền, không được lạm dụng võ thuật. Nói chung, thế hệ thanh thiếu niên mạnh được cũng sẽ tốt cho nước nhà, bằng chứng là nước Nhật, họ có thể làm theo ý muốn bởi sẵn nung đúc tư tưởng, ý chí bằng võ thuật.
H : Theo anh nghĩ gì về sự du nhập và bành trướng của các môn võ ngoại quốc ở Việt Nam ?
Đ : Theo tôi, hấp thụ được chừng nào hay chừng nấy, miễn là mình hấp thụ được tinh hoa còn những điều dở thì gạt bỏ.
H : Anh nghĩ thế nào về võ cổ truyền Việt Nam ?
Đ : Riêng cá nhân tôi muốn tầm sư học đạo lắm, vì mình người Việt học võ Việt thì còn gì bằng.
H : Anh có nhận định gì về nền võ thuật Việt Nam hiện tại ?
Đ : Riêng tôi thấy tất cả các môn võ môn nào cũng đều hay nhưng biết sử dụng đúng mức không thì còn tùy. Thời bây giờ tiến xa với các năm về trước nhiều lắm. Tới năm 1970 võ sinh có thể lên tới 80% so với 20% năm 1963. Có thể thấy số người theo học võ bây giờ rất nhiều.
H : Anh có nghĩ rằng sự bành trướng võ thuật bao giờ cũng tốt ? Lợi, hại ra sao ?
Đ : Rất có lợi, chẳng hạn như đã nói trên nhưng phải đúng mức, còn nếu sự chỉ dẫn không theo sát thì có thể hại lắm. Mình phải kiểm soát, theo sát môn sinh luôn, để biết tính tình, tư tưởng của từng người ; nhất là trong lúc đấu, những gì bên trong sẽ bộc lộ ra hết, mình căn cứ vào đó để liệu hướng dẫn họ.
H : Anh có nhận xét gì không đối với thế hệ thanh thiếu niên bây giờ, cũng như đối với môn sinh của anh hiện tại ?
Đ : Không dám nói gì hơn, do nơi sự biến chuyển của thời thế. Đối với môn sinh tôi, họ rất tốt về tư tưởng, có nhiều cố gắng, riêng những người nào không theo được thì có quyền rút đơn lại.
H : Anh có ý kiến gì về công cuộc bành trướng võ học và võ thuật trong tương lai cũng như cần có sự giúp đỡ gì không về phía chính quyền ?
Đ : Ý tưởng của chúng tôi là đào tạo các cán bộ hiện hữu để tung ra những nơi nhu cầu đòi hỏi, tới hầu hết các tỉnh… Riêng hội Sơn Điền không được chánh quyền cho lập chi nhánh/ muốn bành trướng thêm phải xin nghị định mới. Đó là điểm trở ngại cho hội Sơn Điền, không hiểu chánh quyền nghĩ sao ?