Sau những tháng hè bận rộn, các thành viên BĐH Câu lạc bộ đưa ra ý kiến du hành và thầy Chủ nhiệm đồng ý. Phan Thiết được chọn là điểm đến : có núi rừng Tà Cú và bờ biển Mũi Né nước trong xanh cùng cát trắng.
Ra đi khi trời vừa sáng
Đúng 7h sáng ngày 01/11/2005, xe bắt đầu lăn bánh khởi hành từ Đạo đường Tenryu Aikido Đakao (94 Điện Biên Phủ), lúc này trên xe chỉ có bốn thành viên (theo dự kiến ban đầu là 12 thành viên), số còn lại bận công tác đột xuất nên không tham gia được. Xe đến Đồng Nai đón thêm hai thành viên (thầy Hùng – Karatedo Đồng Nai và con trai nick name : Bill). Thanh Sơn được giao công tác hậu cần đã chuẩn bị thực phẩm cho 12 người thật là phong phú và không kém phần lỉnh kỉnh, lo lắng không biết làm sao mang vác cho hết. Đến trưa xe đến chân núi Tà Cú, cả đoàn cùng đi cáp treo.
Ngồi trên cáp nhìn xuống thấy sườn núi cây cối xanh rì và rất dốc, giá như đồ đạc không nhiều chúng tôi cũng muốn chinh phục hai ngọn núi để tận hưởng sự tuyệt vời khi lên tới đỉnh. Lên đến ga trên, ổn định phòng nghỉ xong chúng tôi cùng lên viếng cảnh hai chùa. Chánh điện được dựng bằng những viên gạch đá nên dù ngoài trời nắng nóng nhưng bước vào trong điện thờ không khí thật mát mẻ và yên tĩnh.
Luyện Thái cực quyền dưới chân Phật
Chúng tôi cùng dâng hương và đang ngắm nhìn chợt thầy Cần phát hiện những con thạch sùng to gấp 4-5 lần ở thành phố đang nằm trên vách, không hiểu sao nó to thế, trong khi những con ở nhà nghỉ cũng bình thường, chỉ nhỉnh hơn những con ở thành phố một tý. Chúng tôi dọn bàn ăn trưa ngay tại sân chùa, ở đây có những con chó nhỏ thật dễ thương ngồi dưới chân chờ được ăn, thỉnh thoảng lại khều nhẹ tế nhị để nhắc nhở sự có mặt của chúng. Thức ăn Sơn chuẩn bị khá là phong phú : nào là xôi đậu xanh, xôi cúc, bánh mì, chà bông, xúc xích, cá cơm, thịt hộp, mì gói, đồ chua và trái cây các loại. Có đáng thương không khi chúng tôi mang vác nhiều giờ lại phải ăn luôn phần của 6 người vằng mặt. Về phòng nghỉ ngơi đến 4h chiều thì cả đoàn chuẩn bị võ phục, gậy, leo lên đỉnh núi nơi có tượng Phật nằm cao và to. Qua khỏi rừng cây um tùm một khoảng trống hiện ra trước mắt thật là hùng vĩ, những tảng đá to nằm chồng chất lên nhau. Thầy Hùng cầm gậy lần gõ từng phiến đá, cuối cùng cũng tìm được phiến đá có âm thanh vang lại khi ta gõ thật nhẹ vào, và thật không bõ công dò đá. Thanh Sơn và Bill tình nguyện chui xuống Hang Tổ thám thính nhưng hơi thất vọng vì hang quá nhỏ và có mùi ẩm mốc. Trong ánh chiều tà, dưới sự hướng dẫn của thầy Chủ nhiệm cả đoàn cùng nhau tập Thái cực quyền dưới chân Đức Phật. Tập xong, trong lúc thầy Chủ nhiệm bận đàm đạo với thầy Hùng về Thái cực quyền, bốn chúng tôi rủ nhau trèo lên chân tượng Phật ngồi vắt vẻo, ngắm mây trời, chợt giật mình khi nghe tiếng thầy gọi xuống núi ăn chiều.
Người đuổi rắn, rắn đuổi người
Xuống tới chùa trời đã chạng vạng, đèn đã lên, tiếng chó sủa râm ran, trong gian bếp nhỏ hai sư thầy đang cầm gậy lom khom tìm kiếm chợt quay người vung gậy ra phía cửa, một con rắn lục xanh dài 1,5m bay ra, vừa lúc Sơn đi tới. Mọi người la lên “rắn”!. Nhảy vội ba bước quay người nhìn lại, cây gậy trong tay sư thầy lại vung lên lần nữa, con rắn bay về phía Sơn. Nhảy thêm ba bước nữa, tò mò quay lại nhìn con rắn, dưới sự điều khiển của cây gậy trong tay sư thầy như một định mệnh đã an bài, con rắn tiếp tục bay về phía Sơn. Vội vội vàng vàng Sơn rẽ phải vọt thẳng. Rắn bay xuống vực. Thì ra vô tình Sơn đã chạy vào hướng mà sư thầy dự định đuổi con rắn. Cả đoàn vừa lo vừa cười vì bộ dạng của Sơn lúc đó.
Sau phen hú hồn đó, mọi người ngồi lại ăn chiều. Thật là tình cờ chúng tôi được chứng kiến một cảnh tượng trước giờ chỉ được xem ở kênh Discovery. Một con diều hâu dang rộng cánh bay lượn trên bầu trời, phía vực tiếng những con chèo bẻo đang hót vang. Đảo vài vòng trên không trung, phát hiện ra con mồi bên dưới, diều hâu bay vụt lên cao, lật mình xếp cánh, chúc đầu lao xuống như chiếc máy bay nhào lượn trên không, chộp lấy con mồi trong tán cây dưới vực thật điêu luyện. Chúng tôi vừa ăn vừa bàn tán về những thước phim sống về con diều hâu lúc nãy, giá như có máy quay lại thì hay biết mấy.
Sông Ngân khi tỏ khi mờ
Trời tối hẳn, những ngôi sao lấp lánh dần dần hiện ra, may mắn thay trời hôm đó thật trong và đầy sao. Thầy Chủ nhiệm hướng dẫn chúng tôi đặt hai tay lên trán vòng ra thái dương, che ánh sáng đèn điện để nhìn dãy Ngân hà trên bầu trời cao mà ở thành phố hiếm khi nào nhìn được. Ăn xong chúng tôi thu dọn đồ đạc, dù đã cố gắng hết sức nhưng những thức ăn mang theo vẫn còn quá nhiều, quảy đồ đạc lên vai, tay gậy tay đèn pin theo lối mòn nhỏ hai bên cỏ um tùm từ từ dò đường xuống nhà nghỉ vì e gặp rắn. Tối hôm đó cùng ngồi tại sân nhà nghỉ nhìn về hướng đường quốc lộ xa xa, những ánh đèn xe nhấp nháy, một không gian tĩnh lặng êm đềm mà ở thành phố chẳng thể nào tìm được, bao mệt mỏi ưu tư giờ đây dường như tan biến, tâm hồn trở nên thanh thản tuyệt vời. Thầy Chủ nhiệm và thầy Hùng cùng bàn về chuyện phát triển AIKIDO tại Đồng Nai, chúng tôi lắng nghe lòng khấp khởi vui khi biết rằng tương lai AIKIDO lại thêm địa danh mới.