Hàn Mặc Tử đã thì thầm rất khẽ, rất nhẹ:
Đà Lạt trăng mờ
Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu:
Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ!
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt
Như đón từ xa một ý thơ.
Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều
Để nghe dưới đáy nước hồ reo
Để nghe tơ liễu run trong gió
Và để xem trời giải nghĩa yêu…
Hàng thông lấp loáng đứng trong im
Cành lá in như đã lặng chìm
Hư thực làm sao phân biệt được!
Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.
Cả trời say nhuộm một màu trăng
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng
Không một tiếng gì nghe động chạm
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng.
Dalat lune de brume
Voici venir la minute mystique
Ciel de rêve dans un décor de songe
La lune se pâme, et les étoiles, dans la brume légère
Accueillant, semble-t-il, des confins lointains une poétique étincelle
Chut! Silence! Gardez-vous de trop parler
Ecoutez tout au fond chanhter l’eau du lac
Ecoutez dans le vent frissonner les feuilles de saule
Et le ciel livrer le sens de l’amour
Peuple erratique de pins drapés dans leur mutisme
Branches et feuillage on dirait pétrifiés
Ah! L’irréel du réel, comment démêler?
Sur le voile nocturne se détache le Fleuve d’Argent.
Le ciel entier, ivre de clair de lune
Et mon âme aussi, s’emplissent de silence
Nul frémissement ne se fait entendre
Pas même l’éclatement d’une étoile filante.
Bản dịch của Gs. Bùi Thế Cần
Còn nhạc sĩ Hoàng Nguyên thì hát rất êm, rất dịu:
“ Ai lên xứ Hoa Đào, dừng chân bên Hồ nghe chiều rơi…
“Đà Lạt là thơ
Đà Lạt là mơ…”
Còn chúng tôi, những chàng lãng tử của những ngày tàn thế kỷ 20, những hành giả Hiệp Khí mà vũ khí luôn theo trong mình là “Tình thương và hòa hợp”, chúng tôi đều nói với nhau rất ồn ào, rất huyên náo, hả hê:
Đà Lạt quá tuyệt!
Đà Lạt quá đã!
Phải có một Đại hội Aikido Việt Nam tại đây!
Không ngờ chưa đến 8 năm sau, một hoài bão nóng bỏng đang trở thành một hiện thực hân hoan, hoành tráng:
Dalat 07: Hội Ngộ Aikido Ba Miền
Ngôi nhà chung của Aikido Việt Nam.