Luyện kiếm trên đỉnh Khuyết Sơn (2)

27-08-2008 14:28

 

 

Xuống xe, chúng tôi phải leo lên môt con dốc thẳng đứng để lên tới chùa. Cảnh trí đầu tiên đập vào mắt chúng tôi và gây một ấn tượng lớn là gốc cây bồ đề vĩ đại bị đốn ngang và đang nẩy chồi, hàng trăm chồi xanh mơn mởn chen chúc từ thân cây, rễ cây, hốc cây bung ra tứ phía.

 

Điều này giải thích tên gọi của chùa. Cây bồ đề đã có từ mấy trăm năm, vừa bị trận bão lớn năm ngoái đánh tả tơi. Dù không bị trúc gốc như nhiều cây lớn chung quanh (các thân cây vẫn còn nằm rải rác đó đây), nhà chùa cũng buộc lòng chặt bớt các nhánh và một phần thân cây chính để gốc cây lấy lại sức.

 

Sau khi thay võ phục xong, thầy trò ra vườn và đến dưới gốc cây bồ đề nơi có bàn thờ Phật được thần Naja bảo vệ. Cuộc luyện kiếm khởi đi bằng các suburi sau nghi thức thông thường.

Dù giữa trưa, khộng khí trên núi cao mát lạnh nên khác với thường khi các suburi xong mà áo vẫn chưa đẫm mồ hôi như thường lệ. Vs.Bùi Thế Cần cho tập tiếp các Kata Suisetsu ken, Happo giri no kata, Shiho giri no kata … Tiếng “Kiai” âm vang trên vách núi, dội lại nghe thật bi hùng. Vị kỹ sư phụ trách xây dựng và mấy người thợ còn lại tò mò chạy ra xem.

             
 

Có lúc không khí thật sôi nổi, đặc biệt là khi Ánh Tuyết và Ngọc Thân luyện 7 bài Sanpo sanken dưới chân tượng Phật cao ngất, trắng toát rực rỡ dưới ánh nắng ban trưa. Các đường kiếm được thi triển một cách linh hoạt, uyển chuyển. Hai lưỡi kiếm quyện vào nhau như bóng với hình, khi thì Tsuki, khi thì Naname sage, có lúc lại chém từ trên xuống theo thế Men giri, đường kiếm dũng mãnh dứt khoát.

            

Cuối cùng Vs.Bùi Thế Cần kết thúc buổi tập với bài Tenryu no kata. Cây Shinken xé gió thành tiếng bay vun vút trong không khí vắng lặng của đỉnh cao khiến người xem có một cảm giác khác thường. Anh Dũng, người tài xế của đoàn, không ngớt kêu lên “Đẹp quá! … đẹp quá!”

 

Và khi bài kiếm chấm dứt, sự tĩnh lặng của núi rừng nổ tung, những tràng pháo tay vang dội tự nhiên. Mọi người chuẩn bị xuống núi.

 

Nhưng vị sư trẻ giữ chùa cố nài nỉ đoàn ra hậu sảnh của chùa, từ đó có một cái nhìn tuyệt đẹp xuống bờ biển Bãi Trước và Ô Quắn của Vũng Tàu. Nể lòng vị sư tri khách, cả đoàn lưu lại một thời gian để ra tận hưởng cảnh đẹp của trời của biển khi mặt trời đã ngã về bên kia triền núi. Những vệt nắng sáng kỳ lạ vượt qua những khe của những tầng mây chiếu xuống một khoảng biển nước xanh veo trong khi phần còn lại sẫm đặc. Mọi người cùng nhau chụp hình kỷ niệm.

 

Sau một phút trầm lắng, khi chỉ còn thầy trò với nhau, bài luyện công phu cuối cùng được thực hiện: Vừa chém Yokomen vừa tâm niệm vì võ đạo hắc bạch, chánh tà, hư thực, nội ngoại vừa điều hợp dòng khí lực theo từng động tác khai hợp. Trong tĩnh mịch của rừng chiều, bài tập mang một ý nghĩa tinh thần sâu lắng.

Đường chiều mở ra trước đoàn hành lữ và cuộc trở về trong giông bão bắt đầu.

 

BTC

 

(Phần tiếp: Trở về trong giông bão)