Trang chủ Hỗ trợ Aiki blog Forum Liên lạc Cấu trúc site
Suy niệm trong ngày:
Aikido không nhằm chiến đấu hay tiêu diệt kẻ thù. Aikido là con đường đưa đến hòa hợp tất cả mọi người trong một gia đình. (Ueshiba Morihei)
Nhịp sống Aikido
Đạo đường
Võ sư - Huấn luyện viên
Địa chí
Rong chơi
Ảnh sinh hoạt
Dòng sử
Phỏng vấn
Oai hùng Việt Nam
Lý thuyết
Giáo dục Aikido
Thư mục
Thuật ngữ
Kỹ thuật
Trắc nghiệm
Y khoa thể thao
Võ thuật đông tây
Vui cười
Giai thoại
Văn
Thơ
Ảnh đẹp
Ảnh đẹp Đà Lạt
Video
Aiki shop
Cảo thơm lần giở
TRAO ĐỔI
MÙA XUÂN KỶ SỬU 2009
  Từ điển  
Nhập từ
Chọn từ điển
   
Số lượt truy cập
    2991567    
 
Trang chủ Rong chơi Trở về trong giông bão (3)
Trở về trong giông bão (3)

 

 

Chiếc xe đổ dốc khi cơn mưa bắt đầu ập đến. Con đường sơn đạo nhỏ ngoằn ngoèo và anh Dũng – một tay lái siêu đẳng – và cũng là một cao thủ Taekwondo, cho xe phóng như bay về Sài Gòn để cho kịp lễ chiều. Các nhành cây trĩu nặng nước mưa như nằm xuống trên mặt đường. Liên tục rít lên những tiếng thắng xe và tiếng bánh xe ma sát vào con đường đá nhỏ ôm ngang triền núi chênh vênh.

 

Mọi người như nín thở. Các trận mưa chợt đến rồi lại đi. Khi qua cầu Cỏ May, một chiếc xe khách từ Sài Gòn, không “pha” không “cốt” bất thần chồm lên về phía chúng tôi. Các nữ môn sinh la lên “A ! A !A !”; anh Dũng bình thản thắng nhẹ và xoay nhẹ tay lái qua phải, xe ôm sát thành cầu. Trong khi chiếc xe bão táp biến mất hút trong cơn mưa đậm về phía Vũng Tàu.

 

Thoạt tiên đoàn rong chơi định ghé lại Bà Rịa mua một vài thứ qua cho gia đình và bạn bè nhưng với bầu trời vần vũ và những cơn mưa tiếp nối những cơn mưa nên đành phải lỗi hẹn với bà con Bà Rịa.

 

Có một thoáng sau đó, kéo dài chừng 10 phút, đem lại một tia hy vọng. Hy vọng quá mong manh. Mưa lại đổ xuống càng lúc càng nặng hạt, con đường xa lộ như thu hẹp lại trong mưa. Và mưa như thác đổ, ngập tràn cả ba làn xe bên này và bên kia con lươn phân ranh. Đôi lúc một chiếc xe lớn ngang qua, chạy ngược chiều, nước tung tóe từ bên kia con lươn đổ xuống trên đầu xe khiến anh Dũng chỉ còn cách thắng xe, dù biết là nguy hiểm có thể ập đến từ phía sau.

 

Khi gần đến chợ Long Thành, Vs.Bùi Thế Cần có vẻ bồn chồn. Ánh Tuyết hỏi “Có gì vậy thầy – có nghe thấy gì không?”

 

Quả thật, có một âm thanh ầm ĩ từ phía sau vọng lại. Không phải là tiếng mưa rơi. Trời lóe nắng một cách kỳ lạ rồi lại tối sầm ngay lập tức. Tiếng động bây giờ đã lớn lên.

Vs.Bùi Thế Cần quay lại nhìn phía sau và hốt nhiên bật tiếng kêu “Trời đất !”.

 

Mọi người quay nhìn về phía sau và tóc gáy dựng đứng, miệng há hốc trước hiện tượng đang xảy ra. Từ trên các tầng mây đen đang cuồn cuộn xoay chuyển, nước đổ xuống đen ngòm như một thác nước khổng lồ bít hết chân trời phía sau và đang tiến nhanh về phía trước. Tiếng động âm vang tương tự như bước chân một đoàn khủng long đang đuổi theo xe.

 

Giây phút hoảng hốt, anh Dũng đạp thắng và ngay lúc đó thác nước đổ nhào tới, nuốt chửng 3, 4 chiếc xe đang chạy nối đuôi phía sau. Phút chốc bầu trời như sập xuống trên chiếc xe của đoàn rong chơi, xe gần như dừng hẳn vì không còn thấy đường lộ dù “pha” vẫn mở, tiếng nước đổ xuống tương tự như hàng trăm nắm đấm nện vào trần xe, đinh tai nhức óc, nhiều người trong đoàn phải bịt tai và có kẻ nhắm luôn mắt.

 

Thoắt cái, bầy khổng tượng đã vụt đi và mưa lại tiếp tục, chúng tôi nhìn lên thấy phía trước các chiếc xe đằng trước cũng tuần tự xuất hiện sau cơn mưa lũ đứng từ trời xuống hoảng hai phút tiếp đó, chúng tôi vược qua một chiếc xe đâm vào con lươn bên phải và nằm chơ vơ bên đường, một bánh vẫn còn quay đều và đèn vẫn còn bật sáng.

 

Thêm 5 phút, lại một chiếc xe khác nằm sát con lươn giữa đường, phía tay mặt sát lề đường, một xác người nằm sõng soài giữa vũng máu với một chiếc xe gắn máy bị dính cứng vào một trụ của con lươn giữa những thanh sắt oằn èo. Vị trưởng đoàn chỉ kịp thốt lên: “Nhìn qua phía tay trái ! Đừng nhìn qua bên phải !”, nhưng đã quá muộn, một vài người đã thấy và vẫn còn nhớ như in nhiều ngày sau đó, và cả trong giấc mơ.

 

Mưa vẫn tầm tã, và Vs.Bùi Thế Cần quyết định tạm trú tại một quán bên đường để anh Dũng hồi phục sau một đoạn đường dài với quá nhiều căng thẳng tột cùng.

 

Người đầu tiên đưa yêu cầu là một ly café nóng là chính anh Dũng. Đây là lần thứ 2 anh đưa đoàn đi Vũng Tàu. Chuyến rong chơi rất thành công. Mà nếu kể cả trận vượt bão hôm nay thì chứng tỏ bản lĩnh của một tay lái “lụa” đủ khả năng chống chọi với mọi tình huống: đường sơn đạo ngoằn ngoèo chênh vênh, mua rừng gió núi, bão tố và thác lũ …

 

Ngồi trong quán gió, mọi người dần dần thấm lạnh. Mới hơn 5 giờ 30 mà trời đã tối om, đường dần vắng vẻ. Trưởng đoàn rút từ ba lô một chiếc khăn bông cho Gấm và lấy áo khoác mình ngự hàn cho Ánh Tuyết, qua giây phút thư giãn và để tránh gió lạnh vẫn tràn qua mỗi lúc mỗi ác liệt trong quán vắng, mọi người lại lên xe. Đến khu Bò sữa Long Thành, cơn mưa dứt hẳn. Cả đoàn tỏa ra đi tìm mua ít quà về cho gia đình và thân hữu.

 

Trở lại Lái Thiêu, mọi người cảm thấy nhẹ nhõm, cuộc rong chơi đã dẫn đưa tất cả đi từ những lạc thú trần gian trên bãi biển, trong nhà hàng Cây Bàng đầy ắp hải sản đến đỉnh cao Khuyết Sơn với những phút lắng đọng trở lại với chân như và những phút kinh hoàng bị dẫm đạp dưới bước chân của đoàn khổng tượng.

 

Thật khó quên chuyến rong chơi hôm đó.

 

BTC

 

 

  • Dẫn nhập
  • Đường lên non Bồng
  • Tham quan lăng tẩm ở cố đô Huế
  • Tà Cú, một chuyến du hành
  • Dalat 07
  • Tìm Ta Nơi Ngọc Điện
  • Rong chơi trên đỉnh Khuyết Sơn(1)
  • Luyện kiếm trên đỉnh Khuyết Sơn (2)
  • Aikido Bình Dương: Chuyện tập huấn
  • Hình ảnh vui tại TT.Thiên Long