Trò chuyện,
Bên này trời đổ tuyết
Bên đó lụt vẫn còn
Cao nguyên lồng lộng gió
Hà Nội giá rét trải
Triều lớn ngập Sài thành
Anh em Nam Trung Bắc
Khấp khởi bước “thiền hành”
Ba miền ta hội ngộ
Mọi miền cùng chung vui
Bao chuyện to, chuyện nhỏ
Thấy ba ưu tư lắm,
Mẹ cũng góp ý bàn,
Trên đường qua lớp học,
Con gái níu hỏi ba,
“Hiệp Khí Đạo Việt Nam
Tại sao quan trọng vậy?”
“Vì con và các bạn
Có chỗ vui với đời
Vì anh em Hiệp Khí
Có chỗ luyện không thôi”
Nhìn con tôi giảng tiếp
“Vì mọi miền đất nước
Có được một ngôi trường
Dạy con người Hòa Hiệp,
Biết yêu thương cuộc đời”
“Biết sống cho phải đạo,
Biết vượt qua chính mình
Biết nhìn ra bốn bể
Biết ngẫm nghĩ cuộc đời
Thấy cái hay học hỏi
Cái giở mà tránh đi”
“Cái khác và cái giống
Cái chậm và cái nhanh
Biết thi mà không đấu
Biết thuận thế, hợp thời
Vượt qua muôn thách thức
Nhưng vẫn trọn tình người”
“Hiệp Khí Đạo Việt Nam
Một khi là một mối
Thầy trò dễ gần hơn
Không cứ là trực huấn
Mà chính là đồng môn
Kẻ khó, vượt lên trước
Người khá, góp sức vào
Kẻ miền xa, không vắng
Kẻ đô thành, không kiêu
Để kẻ Hiệp Khí hành
Có chốn mà tu đạo
Tụ hợp với anh tài
Về tụ hội một nhà
Góp trí tài, chia khó
Nâng đỡ, hỗ trợ nhau
Thầy vui vẻ truyền thụ
Trò tích cực hấp thu
Vượt qua mọi thách thức
Phát triển Hiệp Khí Tình
“Hiệp Khí Đạo Việt Nam
Nửa thế kỉ sắp qua,
Vượt miền xa, trăm nẻo
Phát Chân Khí vào đời
Cho ba và cho mẹ
Cho bạn bè và con
Cùng vui trên thảm tập
Mãi giữ mối thâm tình,
“Đó! vì sao quan trọng,
Con hiểu rõ ràng chưa”
Con gái tôi cười nói
“Có vẻ như hiểu rồi!”
Thế rồi cô tiếp hỏi:
“Toàn điều hay, việc tốt
Nhưng tại sao ba vẫn
Ưu tư, lo lắng nhiều?”
Nhìn con gái, tôi cười
“Đời là bể thách thức
Không phải vướng ưu tư
Chỉ là phải lo lắng
Hướng đến sự chưa thành
Nhưng ba tin, mọi việc
Mọi người sẽ đồng lòng
Anh em Hiệp Khí Đạo
Chung tay góp sức vào
Vượt qua thách thức lớn
Xây cho được ngôi nhà
Việt Nam Hiệp Khí Đạo
Lúc đó con có thể
Vác kiếm, tập mệt à”
Con gái nhảy chân sáo,
Nhập bọn bạn năm châu
Còn tôi thong thả bước
Trong tuyết trắng đầu mùa
Bên kia nhà đang lụt
Sài Thành nước vẫn dâng
Phố cao hoa đua nở
Hà Nội thoáng sương mù
Gửi người phó hội xa
Vui chúc Hiệp Khí Ta
Muôn người hợp một ý
Xây thành Hiệp Khí Nhà.
Chợ nhớ!
Tuyết đổ, triều dâng, mưa dầm, bão tố.
Năm con heo ông Trời khó tính
Hay tại con người không biết sống?
Năm nay, Nobel Hòa bình
dành cho chuyện sống hòa hợp với trời đất của loài người
Sáng sớm, dắt con đi học về
Võ Đình Thanh
|