Võ Đình Thanh
Đâu có cần! một kẻ thua, để ta thành kẻ thắng,
Mỗi đòn ra tương ý, tương cầu
thi triển Nage, nối ta với muôn loại
để Uke, vui bước, hòa mình
Đó cái cần, cả hai nửa của quả cầu hiệp khí tình thương.
Đâu có cần! mắt tím đối phương, tô màu hoa chiến thắng
Hãy định tâm, phát khí, chế hình
Để hiểu ta, vượt được chính mình
Có khẩn trương mà không độc hiểm
Cái cần đây, thân khí thần hiệp nhất, rồi cả hai hợp một vào đòn
Đâu có cần! kẻ đứng dương oai, người nằm quằn quại
Hãy thả thân, xuôi theo thế, phát đòn,
Chú tâm theo đồng môn thi triển, để nương theo, tiếp, ứng, cho tròn
Không cần đâu, triệt phá tay chân, cho tâm hồn què quặt
Phải cần chăng? chút thành công mà miệng thắm, môi cười
Đâu có cần! vứt nghĩa đời người, tách rời xã hội
Chín tháng mẹ mang, tuổi ấu thơ ba ẵm
Nghĩa thầy dạy giỗ, bè bạn tương giao
Đừng quên rằng chính ta, là một phần trong đó
Phải chăng cần, chung sức đắp xây, cộng đồng trách nhiệm.
Đâu có cần! quá tư riêng, vị kỉ, đổ đê hèn
Càng không cần, chiến tranh và phá hủy,
Cái cần chăng là vũ trụ muôn hình,
Là hòa bình, hợp tác của trăm họ năm châu bốn bể.
Mỗi đời người bao điều bí ẩn, vô cương
Mỗi ngày đàng trăm điều rộng mở, vô biên
Mỗi một đòn âm dương ký tế, vô thường
Cái cần chăng?mấy chữ đâu có cần!
Và mỗi ngày, tự hỏi có cần không?
Mùa thu, Đinh Hợi.
Võ Đình Thanh.
Còn nhớ ngày đi gặp quẻ Đại súc
 |
| Vs. Bùi Thế Cần trao chứng nhận Tứ đẳng cho Vs. Võ Đình Thanh |