Nhân đọc lại “Kỷ Yếu” 2006 của Hội Aikido Thành phố Hồ Chí Minh, Chúng tôi gặp được một bài thơ hay về mặt từ ngôn cũng như về mặt tâm cảnh. Người sĩ tử buồn trong bài thơ đã tưởng là mất rất nhiều. Nhưng đời vốn rất vô thường và tình rất vô căn cho nên không lấy gì làm ngạc nhiên khi nhà thơ hái hoa vô ưu tặng người em, người yêu hay người tình nhỏ bé bị cuộc đời đánh lạc bảng vàng.
Aiki-Việt xin trích đăng để các bạn đồng môn thưởng thức và riêng tặng nữ huấn luyện viên Nguyễn Vũ Thanh Thảo.
Aiki-Việt.
Ghi chú: Vì trong Kỷ Yếu của Hội bài thơ không để tên tác giả nên chúng tôi tạm để khuyết danh. Một mai khi rõ tên vàng sẽ đưa lên bảng dân gian ngậm ngùi.
AV.
|