Tôi đến với Kiếm-đạo sau khi đã có một thời gian khá dài tập Hiệp-khí-đạo, nhưng những tinh thần và tinh túy của bộ môn này đã thâm nhập vào tôi từ lâu, từ khi còn là một đứa trẻ con. Hình tượng người kiếm sĩ samurai trong các sách báo và phim ảnh lúc ấy đã phác nên trong tâm trí non nớt của tôi về một khái niệm Đạo – Đạo của người – Đạo của kiếm.
Khi trưởng thành hơn, khi tôi bắt đầu tập võ thì bộ môn Hiệp khí đạo đã thỏa mãn tất cả những ước muốn được tiếp cận thế giới võ thuật đầy cuốn hút này. Tôi khao khát tìm hiều, tiếp thu và áp dụng những quy tắt, triết lý của võ học và tôi cảm thấy những quy tắc ấy thật cao siêu nhưng cũng thật gần gũi. Và sự khao khát được đến và hòa mình vào cuộc sống võ học ấy đã cùng tôi từng ngày trên sân tập cho đến một ngày, thầy Bùi Thế Cần, người thầy đáng kính của chúng tôi quyết định chọn chúng tôi vào lớp Aikiken – Hiệp-khí-kiếm.
Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu tiên bước lên sân tập, nhìn những động tác của Thầy, tôi chợt thấy vui sướng, khâm phục. Vui sướng vì mình được tiếp cận một trong những tinh hoa của võ học, khâm phục vì khi chiêm ngưỡng từng động tác của Thầy không thừa, không thiếu dù chỉ một chút. Từng khái niệm trong võ học tôi được dạy nay lại được thể hiện một cách sinh động nhất. Cái hùng của võ đạo, cáo đẹp vũ đạo, cái thần của kiếm đạo như đang được thể hiện chung trong cùng một động tác kiếm.
Tôi đọc được trong từng động tác của Thầy sự tuyệt đối, tĩnh tuyệt đối, động tuyệt đối, tròn tuyệt đối, tôi cảm thấy như nguyên tắc “Mỗi con người là một tiểu vũ trụ” thấm dần vào tâm trí tôi, để khi tôi xoay tròn theo đường kiếm, tôi lại cảm thấy như mình là trung tâm của vũ trụ và không gì có thể xâm phạm được. Các thể hiện của các yếu quyết “Lấy tĩnh chế động”, “Mượn lực phá lực” hay “Trong tiến có thoái, trong công có thủ”..... trong từng chiêu thức như mở rộng tầm mắt tôi, cho tôi cảm nhận mới không những về võ học mà còn về cuộc đời.
Thầy dạy tôi những thế thủ, thế chém đầu tiên, tôi đọc trong đó không chỉ đơn thuấn là những chiêu thức để tấn công hay tự vệ mà còn là sự tập trung tinh thần cao độ, sự tỉ mỉ tinh tế trong từng động tác, sự nhận thức về vị trí, phương hướng, về cái tĩnh, cái động........ và tôi biết mình sẽ phải khổ công luyện tập nhiều để hiểu, cảm nhận và thể hiện được cái thần của môn học này.
Sau hàng loạt các tiếng “HÂY” vang dội khi các “kiếm sĩ” ra đòn chém. Chúng tôi chào Tổ, chào Thầy, tay chân nhức mỏi dư âm của buổi tập kiếm đầu tiên, nhưng trong tâm chợt thanh thản tĩnh lặng vô cùng, tôi cảm thấy đây chính là mục đích của mình khi tập võ. Cúi mình xuống, hít một hơi thở dài, tôi thầm hô: “KAN SA”.
VÕ TRANG THẮNG