BTC
Từ thuở thiếu thời ta vẫn thích leo lên các ngọn núi cao để nhìn trời xanh bao la, đất rộng mênh mông và con người thì bé nhỏ.
Năm lên sáu, cùng thầy, ta leo lên đỉnh Ngự Bình, thời đó vẫn còn thông reo chim hót. Những năm tiếp đó, ta sống một thời gian dài - có cả một mùa Tết hiu hắt vô tả với ông cậu ta trên Thiết Đính, nhìn xuống thị trấn Non Bồng. Sườn núi trồng đầy những cây mít, cây xoài, cây ổi, những vườn thơm vườn chuối vườn dừa, và những vồng ớt, ngò, cải, tía tô … Ta sống thật vương giả.
Ta về lại cố đô trong khi đất nước quằn quại trong cơn binh lửa. Cả dân tộc đang lăn xả vào một cuộc chiến tranh khốc liệt. Ta trở lại đỉnh Ngự, ta lên núi Thiên An, nghe ngàn thông réo gọi, tĩnh tâm, luyện hình. Ta leo ngọn Tam Thai tục gọi là Thiên thai, ngủ đêm giữa trăng sao vằng vặc, lòng rộn rã như chuông đêm lễ giáng sinh, nhớ “Hoàng tử bé”;: trên mỗi vì sao là một con cừu với một cái chuông leng keng: đêm bỗng lung linh toả nhạc.
Năm hai mươi tuổi, với anh em đồng môn, ta leo núi Bạch Mã: gần một ngày nắng không đủ nóng, mưa lạnh căm căm và nước suối như băng giá. Thế mà người vẫn ướt đẫm mồ hôi. Suốt gần một tuần trên đỉnh núi, nghe vượn hú, khỉ kêu, ngắm những đoá hoa “Ortecia” khổng lồ và những nụ hướng dương cực đại, ta đã từng ăn cơm sống và uống nước khe. Ta nhớ những con sâu chiếu to như đũa bếp, và những con bướm đẹp như mơ. Trên đỉnh cao có thật nhiều hoa kỳ cỏ lạ và tầm nhìn như phóng đến tận cùng trời cuối đất.
Năm ba mươi, ta lên đỉnh Bàn Sơn. Và năm nay cùng đồng môn hiệp khí, ta leo 525 bậc cấp lên đền Thượng của Quốc tổ Hùng Vương. Nhận được Long Huy của thượng điện, lòng ta phơi phới.
Mỗi lần lên đỉnh cao, ta đều nhận được ân huệ của trời đất.
BTC
Đỉnh Thiên Long, 12/12/2000