Những ngày đầu tháng 04.2003, tôi được Thầy Bùi Thế Cần đưa đi Bình Dương để dạy Aikido và Thầy đã giao cho tôi một lớp tại đó. Lớp học gồm có năm người: một nữ, bốn nam. Lúc Thầy và tôi ngồi trên Tapis để Thầy giới thiệu tôi, trong đầu tôi liên tưởng một sự việc là tôi sắp làm một việc giống như Đức Phật Thích Ca thuyết pháp cho năm anh em Kiều Trần Như khi Đức Phật đắc đạo và đã phát triển rộng lớn, lưu truyền cho đến nay.
Sự liên tưởng là vậy và tôi có làm được như Đức Phật hay không thì tôi không dám khẳng định. Nhưng tôi chỉ muốn nói rằng, tôi đóng góp một phần nhỏ bé của mình vào công việc phát triển Aikido tại Bình Dương nói riêng và Việt Nam nói chung.
Mấy tháng đầu đi dạy Aikido tại Bình Dương tôi gặp rất nhiều khó khăn. Thứ nhất là điều tiết thời gian sao cho phù hợp với việc đi dạy và việc đi làm, thứ hai là đường sá quá xa xôi, phải đi sớm về khuya, thứ ba là kinh phí eo hẹp không đủ để tôi chi tiêu dọc đường. Và những điều này đã làm cho tôi nãn lòng, đôi khi muốn bỏ ngang. Nhưng những khó khăn và tiêu cực ban đầu đó đã qua đi, từ khi tôi nhận thêm một số học trò mới trong dịp hè 2003. Đó là những cô, chú chim non bé bỏng của tôi, lúc nào các em cũng tíu ta, tíu tít làm cho lớp sôi động hẳn lên và cũng chính các em đó là tác nhân giữ chân tôi lại Bình Dương. Dù mưa hay nắng, các em vẫn đi tập đều đặn và những ân tình các em dành cho tôi rất nồng nhiệt, hồn nhiên và tươi sáng.
Còn đối với phụ huynh của các em, ngoài việc đưa đón các em lên sân tập, họ cũng có sự quan tâm tốt với tôi và hỏi han về sức khỏe như hỏi việc tôi đi từ thành phố lên có mệt hay không.... điều đó cũng là sự khích lệ đối với tôi.
Từ ngày đầu tiên đó cho đến hôm nay, tôi đã thu nhận thêm 40 em học trò và Bình Dương đối với tôi hôm nay có xa cũng trở nên gần vì những tình cảm mà mọi người đã dành cho tôi, có sự lưu luyến, chân thành và đáng trân trọng.
NGUYỄN VĂN CAO