Miyamoto Musashi đứng bất động, một dòng máu nhỏ từ tiền đình chảy dần xuống sống mũi. Vạt hakama phất phơ nắng sớm. Thanh mộc kiếm hơi nghiêng về phía mặt đất. Tập trung cao độ, chàng lắng nghe không chỉ Sasaki Kojiro mà tất cả vạn vật chung quanh : thân tâm hợp nhất. Sau lưng chàng, chếch về phía tay trái, kẻ đại cừu Sasaki Kojiro lảo đảo mấy bước. Chàng nghe mũi kiếm cắm phập xuống cát, tiếng thân người ngả xuống. Chung quanh lặng lẽ. Chàng nghe hơi nhức nơi trán, nhịp tim vẫn đập đều. Một ý nghĩ thoáng qua “xong rồi!”.
TỬ KHÍ TRÊN ĐẢO GANRYU SHIMA
Mới khoảng khắc trước đây, khi bắt đầu ba bước “nhập thân” (irimi) như thường lệ, tay kiếm thủ bên hông theo thế waki kamae, tất cả năng lực trong người chàng khí-kiếm-thể chỉ tập trung vào một việc: Tung ra đòn “thác đổ”, “men” (trực trảm) đúng lúc, đúng nơi. Dù sấm chớp, giông bão, dù động đất, sóng thần, dù đại trường kiếm của kẻ thù có dài đến mấy, và chiêu “Én vẫy đuôi” của y hiểm độc đến cỡ nào, Musashi vẫn tin chắc là mình sẽ rửa được mối đại thù của gia tộc. Chưa ai thoát khỏi đường kiếm dũng mãnh của chàng và Sasaki Kojiro, tay kiếm khách lừng lẫy cũng thế thôi.
Ganryu shima
Đúng khi chàng vận khí bình sinh hất ngược mái chèo (mà chàng vừa mới đẽo ra hình dáng kiếm lúc ngồi trên thuyền đến nơi) lên thì cũng là lúc Kojiro tung độc chiêu “Én vẫy đuôi” xoáy trên đầu chàng. Mũi kiếm cắt đứt khăn đầu của chàng. Chàng đã thoát chết trong gang tấc. Vì cây mộc kiếm trong tay mình nặng hơn bình thường, Musashi đã chuyển bộ chậm hơn một sát-na, điều đó đã cứu sống chàng. Nhưng hai cánh tay hộ pháp của chàng đã không chậm, và chiêu “Thác đổ trực trảm” đã không tha mạng cho Sasaki. Một thoáng chấn động toàn thân. Và Myamoto Musashi hiểu là mình đã thanh toán xong mối đại thù vốn nung nấu lòng chàng từ bao nhiêu năm qua.
“Sống, chết : chỉ là một khoảng khắc mong manh”, chàng nghĩ, mắt đăm đăm nhìn vào thanh mộc kiếm. Tâm trí chàng mang cảm giác trống vắng, hụt hẫng giữa đời xâm chiếm lòng chàng. Một hình ảnh hiện ra trước mắt Musashi. Không phải gương mặt khả ái của Otsu, người yêu thuỳ mỵ, trìu mến mà chàng đã tạ từ ra đi theo tiếng gọi của kiếm cung, mà là đường nét nhân hậu, an nhiên tự tại của Đại sư Trạch An, vị thầy đáng kính của chàng, người đã giúp chàng tu luyện để trở thành một tay kiếm lừng danh. Đôi mắt trầm tư như nhìn chàng và nhắc nhở :
“Thần kiếm nguyên lai vô nhị đạo” - Thần đạo và kiếm đạo vốn dĩ chỉ là một. Vì cả hai cùng dẫn đưa con người đến một mục đích là diệt ngã.
Musashi vất thanh mộc kiếm. Chàng nhìn lòng bàn tay và hẹn với lòng mình là từ nay sẽ không bao giờ cầm một thanh kiếm giết người (satsu jin ken: “sát nhân kiếm”) trong tay. Năm đó Musashi Myamoto vừa bước qua tuổi ba mươi và đã trải qua 60 trận tỷ thí mà chưa một lần bị thảm bại. Trong tác phẩm kinh điển của mình “Ngũ luân thư” (Gorin no sho) được viết trong một hang động, nơi ông ẩn cư sau một đời giang hồ ngang dọc trên khắp đất Phù Tang, Ông đã tóm lược tinh hoa kiếm pháp của mình như sau :
“Đạo của binh pháp là cái đạo của Trời Đất. Một khi người đã thấu triệt được cái lý của vũ trụ, bắt được cái nhịp của cục diện, người có thể an nhiên đối diện với đối thủ và triệt hạ y”.
(Ngũ Luân Thư”, “Sách về Thổ”).