Anh Dương Đại Tâm, bạn tôi

23-07-2007 16:21

BTC

 

Thoạt tiên, tôi biết anh với cái tên Ngọc Linh. Đó là thời tôi vào dịch telex cho tờ “Tự Do”, cùng với nhà báo Cát Hữu, thường được biết nhiều hơn với cái tên “Anh Tám Sạc-Ne” (đường Charner nay là đại lộ Nguyễn Huệ), và Lan Vi (đã từng tham gia Aikido, dịch sách báo Aikido).

Ngồi cùng bàn với chúng tôi còn có anh giám đốc tòa soạn và Tô Văn (còn được biết với hỗn danh là mông Thẫm Thúy Hằng, do cái đầu anh tròn vo nhẵn thín, không một sợi tóc).

Anh Dương Đại Tâm được anh em tòa soạn, và cả đám thợ xếp chữ (thời đó chưa có máy vi tính), nể nang không chỉ vì tấm thân Sumo của anh (trên dưới 100kg) mà vì những lời phát biểu thẳng thừng, búa bổ của anh về chính trị xã hội (anh phụ trách về giáo dục, văn hóa, xã hội). Và cũng vì tấm lòng của anh đúng như cái tên cúng cơm của anh: Đại Tâm.

  
Vs. Dương Đại Tâm và Vs. Bùi Thế Cần 
Có những buổi sáng, vừa bước vào phòng, anh vỗ bàn đánh “rầm” làm cả hai bàn làm việc đều giật mình, tiếp theo là một tràng “tiếng Đức”, “tiếng Đan Mạch”…. về một sự việc mới xảy ra chiều hôm trước. Rồi anh kêu một cậu phóng viên trẻ đến: Này, em lấy hai tay kéo ngón tay “qua” thử có ra không? Anh ngồi sát cạnh bàn, tỳ chỏ vào mặt bàn, một ngón tay cái và ngón trỏ làm thành một cái “vòng thép”và Quỳnh Kì (bút hiệu của chàng phóng viên trẻ) phải lấy sức cả hai tay để mở cho được chiếc vòng thép.

Khi được, khi thua. Thế là Ngọc Linh lại có dịp ca “Hiệp Khí Đạo”: “Ông Cần biết không, trước đây tôi nóng như lửa. Nhờ công phu Hiệp Khí Đạo mới hạ hỏa như hiện nay”. Nếu quả đúng như Anh nói, thì trước đây, chắc anh là cả một Hỏa Diệm Sơn phun lửa.

Lần khác, biết tôi trước đây có tập Nhu Đạo và đôi chút Karate với thầy Suzuki, Anh bảo: “Ông Cần, thể trạng của ông không thích hợp với mấy môn đó. Hiệp Khí Đạo là đúng nhất”. Sau ba muổng phở Tàu bay (thời đó tòa soạn báo “Tự do” vừa dọn về đường Lý Thái Tổ). Anh nói tiếp “Chiều nay ông rảnh không? Tụi mình đi xem…”. Chiều đó tôi không rảnh, và anh Ngọc Linh đã rời khỏi Đạo đường Aikido ở 94 Phan Thanh Giản (hiện là Điện Biên Phủ).

      
Ông Trần Thanh Ngữ (mặc thường phục)
Năm 1974, tôi bị tinh giản biên chế. Nói đùa thôi, dạo đó tờ báo thua lỗ nên phải thu vén lại cho gọn nhẹ. Năm năm sau, chúng tôi gặp lại nhau, Anh là cán bộ phụ trách Hội Kịch nghệ thành phố Hồ Chí Minh, trong vai trò tổng thư ký. Ngồi ở quán cóc góc đường Nguyễn Du và Cách Mạng Tháng Tám, Anh bảo tôi: “Anh muốn lành cái bao tử, nên đi tập Hiệp Khí Đạo đi. Tư Ngữ vừa cho tôi hay là ông Phong mới mở sân ở vũ trường Hawai đường Nguyễn Thái Học (thật ra là đầu đường Bùi Viện). Ông đến đó mà tập”. Gặp lúc ông em rể tương lai cũng rủ, tôi bèn khăn gói cuốc bộ đến sân Hawai. Hai tháng sau, cả ba đứa con tôi (trước đây đã tập judo) cũng lên lầu chót Hawai tập Aikido.

Phải nói là trước khi bị tinh giản biên chế, tôi cũng đã tham gia dịch một số sách cho Ngọc Linh, truyện cũng có, sách võ cũng có, đôi khi là một phần của một cuốn sách… Trong đó có cuốn “Quy cố hương” tôi làm một mình cho Ngọc Linh, trong vòng hai tháng. Còn các bài báo từ “Black Belt”, “Bushido”… thì lia chia không kể hết. Dạo đó, anh có nhiều dự định xuất bản, về dịch sách ra tiếng Pháp “Mưa trong hoàng hôn”… để nhắm giải Nobel văn chương…

Năm 1982, Võ sư Võ Hoàng Phượng nhờ tôi đi vận động tái sinh hoạt đạo đường Aikido Đakao. Tôi đến quán cóc ở Nam Kì Khởi Nghĩa gặp Anh. Kì đó hội kịch nghệ ở trong con hẻm trước dinh Độc Lập. Anh vỗ tay đánh đét vào bàn làm văng ly café vung vãi, xổ ra một tràng “tiếng Đan Mạch” và đưa tôi đến gặp Tư Ngữ (dược sĩ Trần Thanh Ngữ, hồi đó còn là phó phòng TDTT Q. 1). Mối nhân duyên giữa tôi và anhTư Ngữ bắt đầu từ dạo đó.

              

                 Vs. Dương Đại Tâm (đầu tiên từ trái sang)

Và chúng tôi (Võ Hoàng Phượng, Đỗ Bá Hậu, Bùi Thế Cần, Nghiêm Hồng, Nguyễn Hoàng Hương, Nguyễn Tăng Vinh) đã mở lại đạo đường Aikido, dưới chiêu bài thử nghiệm, cũng vì lí do đó, mà ngoài Aikido, CLB Võ Thuật P. 5 Q. 1 còn có thêm các môn Judo và Taekwondo. Và sau đó, Dương Đại Tâm đã ngồi hội đồng thi đai đen tại đạo đường với các Vs. Nguyễn Tăng Vinh, Hoàng Kim Cương.

                
Dạo đó, các môn phái võ phát triển bùng nổ vì nhiều lí do khác nhau. Đạo đường Đakao có con số võ sinh kỉ lục, xấp xỉ 600 người và mặt trái của sự thành công đó là cả CLB phải dần dần di dời xuống CLB Nguyễn Du.

              

                      Vs. Dương Đại Tâm (thứ hai từ phải sang)

Tính cách của một người bạn chân tình là luôn luôn có mặt vào những lúc mình cần nhất. Dương Đại Tâm đã có mặt khi trước sự đổ nát của đạo đường do thầy Đặng Thông Trị dựng nên, chúng tôi quyết tâm xây mới lại Đạo Đường. Mới từ gốc tới ngọn, từ nội dung tới hình thức. Anh Dương Đại Tâm, cùng với Anh Tư Ngữ, giáo sư Tăng Kim Tây, giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, anh Hoàng Chung và anh Dương Văn Đầy đã giúp chúng tôi cả về vật chất lẫn tinh thần. Anh bảo tôi: “Ông ngon đó! Làm được điều trước đây tôi muốn làm mà không làm được. Việt hóa Aikido là chuyện tất nhiên, nếu không làm sao đem nó ra dạy cho con em làng xã Việt Nam”.

Khi nghe tôi nói trở ngại nhiều, đố kỵ không thiếu, Anh gạt tay:

“Cứ làm! Sau này người ta sẽ hiểu. Miễn là mình đừng chạy theo danh lợi (chức tước, đai đẳng…)”.

Hai năm sau khi Ba Đầy ra đi mãi mãi, Anh Ngọc Linh, Dương Đại Tâm, người Anh, người Bạn, người tiếp sức cho tôi, cũng ra đi. Và sau đó chẳng bao lâu là Anh Tư Ngữ, bạn tôi, mà cũng là bạn Anh.

                                                                                           BTC