K. VINH
Nhớ lại ngày ấy.
Chúng tôi đứng trước cảnh hoang tàn đổ nát của Đạo đường, tất cả đều xúc động ngậm ngùi, nơi đã từng vang bóng một thời xưa. Riêng tôi đã tham dự rất nhiều những buổi “bắt đầu”: sân Sương Nguyệt của đại sư ca, sân Duy Tân do “sư tỷ” cầm chịch, sân Bến Chương Dương rộng lớn nằm trong vùng đất dữ, vì ngay buổi đầu đã có người muốn thử “Tan-tô”, sân Hawai với khung cảnh của một vũ trường cũ.
Trong tôi hình như thích xây dựng vì coi Aikido như một cứu cánh, còn con người tôi thì hiểu rằng một số người chỉ coi Aikido bình thường như một môn thể thao khác.
Một lần nữa chúng tôi lại lao vào xây dựng, nhưng chuyến này là xây dựng các con người “khung”, hơn một trăm chủ nhật trôi qua miệt mài tạo nhóm “Bourbaki”. Thuở xưa không có nhóm lừng danh này, ngành toán học đại số tân tiến sẽ không có các chuyên gia toán học ngày hôm nay. Cũng trong ý tưởng đó chúng tôi đã mở màn cho những ngày tập luyện gian khổ.
Các chuyên gia đến với sân cũng nhiều, người thì nói về “Âm dương khí công”, người bàn qua nội công thâm hậu. Từ xa xôi, nhiều cánh én cũng trở về hội nhập cùng anh em cũ hàn huyên và đem nhiều tài liệu vô cùng giá trị.
“Lò” được nhen nhúm lên, như trong các chuyện “Thiền”, một số anh em đã giác ngộ tìm thấy con đường đi, và trong thâm tâm đã nhận thấy hình như Hiệp Khí Đạo có một điều gì đó ăn vào tiềm thức mà ai đã vào “Bát trận đồ” đều không thể tự ra.
Cũng có nhiều buổi sáng đến thật sớm, từ trên cao tôi nhìn góc chân trời ở phía xa, thấm thoắt đã hơn 20 năm trôi qua, chân trời vẫn không đổi, cũng vẫn các áng mây chuyển từ đỏ sang vàng, tím nhạt, xanh thiên thanh trước khi ánh sáng bừng lên xóa mọi ước mơ.
Lực lượng mạnh dần, trưởng thành trong “khói lửa”. Có những lúc sóng gió quá mạnh tưởng chừng đã phải cuốn gói ra đi vì “quá ồn”. Và có những buổi, chúng tôi cảm thấy bất công, bao nhiêu mặt bằng thoáng, rộng lớn được dùng vào việc khác, còn xây dựng con đường từ ấu thơ lại không được quan tâm đúng mức. Có những lúc tự hỏi sao nhóm không bỏ quách công việc mà hình như không ai hiểu, kể cả những người trong cuộc? Tại sao? Vì chúng tôi tin rằng, một lúc nào đó mọi người sẽ hiểu. Luyện người khó hơn luyện thép. Từng nét vái chào, tuổi thiếu nhi sẽ có ấn tượng “Lễ” cho những người sau này ảnh hưởng đến xã hội đất nước. Bản lãnh không phải thoáng nghe mà có được. Cuộc chiến chống lại chính mình là khó khăn và gian khổ nhất. Và tất cả đều phải mở dễ dàng bằng Aikido.
Trong những bước đi gian nan, nội bộ còn có những rào cản vô hình như “tuần, triệt”. Thế hệ 70 đã qua rồi, thời võ xa xưa chỉ là truyền thống, hội nhập vào thế kỷ 20 bước sang thềm 21, một số vẫn chưa đổi tư duy. Tôi có cảm giác cùng một vài anh em đi trước thế kỷ, ý đến đâu lực không đến đó, không gian mênh mông như “lỗ đen” vô tận, chỉ có chính mình và mình mà thôi. Thốt nhiên chữ “vũ trụ nhất gia” chỉ đem đến trong tôi một niềm ngao ngán, đã từ lâu hình như là “bách” gia.
Rồi các buổi “tự huấn” cũng vơi dần như ngọn đèn dầu lạc, nhóm tự nghỉ ngơi, trong khi hình như chương trình chưa đi hẳn vào chiều sâu.
Năm năm qua, một chương trình đã kết thúc, không hẳn là đã thu thập chữ không, nhưng nói là thành công mỹ mãn là điều nhận định chưa đúng. Chỉ có nhận định là anh em đã trưởng thành, đã tự mình đứng sân với một “chủ thuyết”.
Cái học hỏi đạt nhất, là từ bốn phương trở về. Tài liệu “tích phân” bài mới thấy nhiều kiến thức. Không hẳn là “đi một ngày đàng học một sàng khôn”, có khi ở nhà khách đến tấp nập, sàng kiến thức cũng đến như đĩa bay.
Cụ Thiên đến với chúng ta với tâm tư một nhà mô phạm đang trải rộng Aikido để cố lấp bể sầu riêng, cụ lưu luyến nhiều mảnh sân hẹp, mà rộng. Có lúc cụ đã xúc động để giọt lệ rơi khi anh em tặng quà lưu niệm. Rất tiếc ngày cụ trở lại “rượu ngon phải có bạn hiền” thì chỉ có Anh Cần, còn tôi đến không được.
Bao nhiêu người nữa cũng đã đến như già Ken Cottier, thần dân xứ phớt lạnh, mà tình thương còn sôi bỏng, tuyên bố chấp nhận tất cả, dù là không phải, nhưng vẫn là anh em.
Bà Suzanne, một trong ba chưởng môn lừng lẫy của Pháp, cũng đã qua, đem theo nhiều “quan điểm võ học Aikido” và chúng ta cũng đã học được rất nhiều.
Trong năm năm xây dựng, tôi có cảm giác khi mọi người đến, hình như họ cũng quên mất rằng đất nước này cũng có thâm niên về Hiệp Khí Đạo, ít ai để chúng ta có dịp trình bày, cho say mê giảng với một mặc cảm tự tôn, có những lúc tôi thấm thía với câu “tự thắng mình là khó nhất”.
Chương trình qua cũng đã có nhiều thành đạt, có những thất bại nhưng mất mát lớn nhất vẫn là thiếu đường vào khí công Hiệp Khí Đạo. Thập niên tới cuộc sống chúng ta sẽ bị xáo trộn nhiều, các tầng lầu cao bao quanh và không còn khoảng trống, khó giữ lòng chúng ta thanh thản, chương trình tới của thế kỷ 21 là “khí công”, chúng ta trở về với cội nguồn Hiệp Khí Đạo.
Trong cuộc sống hết sức “động” của tương lai chúng ta phải chuẩn bị đi vào “NHẬP TĨNH”, một ý niệm thượng thừa của khí công.
K. VINH