Trong yên lặng

06-08-2007 15:01


K. VINH

Tuần lễ từ 25/4/94 đến 30/4/94, Đạo đường Aikido Đakao chuẩn bị vào lễ “ĐẠI HOÀN NGUYÊN”.

Nếu Aikido là tự thắng mình thì phải có thời gian “tự xét” trong yên lặng để tìm từ đáy lặng thâm sâu thói hư tật xấu hầu “thanh lọc”.

25 năm trôi qua và một phần tư thế kỷ chúng ta và Aikido đã hiểu nhau đến đâu? Hoặc chỉ là một vài nét phiếm diện thuở bạch đinh lúc ban đầu?

Con đuờng Tổ sư đã vạch rõ nhưng các đại đệ tử của Tổ sư “mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười”. Không thể dựa vào đó để đánh giá Aikido là nhiều mặt. Mỗi người trong họ mang theo một “giai đoạn” của võ nghiệp của Tổ sư, những “mẫu chính thống” của một thể thống nhất.

Thuở đai trắng vào đã khổ tâm vì A,B,C… tất cả vì chúng ta chưa hiểu Aikido, chưa hiểu thế nào là “chân, thiện, mỹ” và thế nào là “tâm hồn Phù Tang”. Thực ra, ta chưa biết ta mà thôi. Giờ luyện ít, đòn thế nhiều, lòng muốn thu gọn cả một đại dương, nên lòng nghĩ A, đi thi đánh cỡ C, thầy thương xếp vào nhóm trung dung B. Cứ thế chúng ta tiến mãi, mỗi người nghĩ một phần, tư duy theo bản ngã, thấy mình xếp hạng  “siêu”.

Tuần lễ “Đại Hoàn Nguyên” đến, đây là dịp trở về cội, soi gương xét lại mình, chỉ cần lùi lại thuở ban đầu coi như chưa biết gì cả, chỉ biết “Shiho nage”, suốt 3 buổi liền chỉ tập đòn này cho đến độ thật siêu luyện, không suy nghĩ không thắc mắc, không để ý đến đúng sai, một bước hay hai. Đánh một buổi ban đêm để suy nghĩ lại, suy nghĩ về đòn đã đánh vừa qua, đến ý nghĩa của nó, đến tinh thần Phù Tang: đơn sơ, mộc mạc, cơ bản nhưng đòi hỏi phải điêu luyện. Nhanh, gọn, không lòng vòng, không nghĩ suy, cho đến khi cảm thấy cánh tay đối thủ vụt xuống và trở thành như cây kiếm trong tay một kiếm sĩ. Quyết tâm truyền xuống nhanh tựa chớp, không gì có thể phản lại.

Chỉ một điều đơn sơ như vậy trong tuần lễ Đại Hoàn Nguyên cũng đủ cho ta thấy  “mình” và “Aikido” vẫn như người xa lạ; cả một bảng đòn thế dồn vào trong ký ức, vô tri như một “bộ nhớ” của thế kỷ 20. Có một điều gì đó thiếu khi học đòn nên “chưa hiểu”; “chưa” và “sai” nằm trong một hệ luận cần phải thanh lọc, đừng để lúc “trắng” thành “đen”, thấy đã “có” mà lại ôm một thiên “không” trong người.

Tổ sư hài lòng khi một đồ đệ hoàn tất một giai đoạn và nếu người ấy chuyên viên về mặt đó, không ngần ngại phong “vương” và giúp môn đồ truyền ra bá chúng niềm tâm đắc của họ. “Dung” mà không “triệt”, Tổ sư vẫn mong tất cả, ngày nào đó, “tiểu hoàn nguyên” rồi “đại hoàn nguyên”…

Nhưng thành công đó chỉ mỗi người tự mở một trận chiến nội tâm, không ai có thể giúp chúng ta, ngoại trừ di chúc của Tổ sư còn đó để nhắc nhở… với điều kiện nắm được ý nghĩ thâm sâu của ngày giỗ Tổ.  

K. VINH

 

    

 Năm 1993 mừng 3 năm thành lập Đạo đường Đakao, Vs. Nguyễn Tăng Vinh, chủ tịch hội Aikido Tp. HCM và Vs. Bùi Thế Cần – Đường trưởng Đạo đường Đakao chụp hình kỷ niệm.


 

Tại nhà hàng La Cave, với gần 100 quan khách: Gs. Nguyễn Mạnh Hùng – Hiệu trưởng trường ĐH Hồng Bàng, Gs. Bùi Quốc Châu, Thạc sĩ Philippe Lambert, Vs- Luật gia Raymond Kwok v.v… Vs. Nguyễn Tăng Vinh nâng cốc chúc mừng phái đoàn cao cấp của liên đoàn Aikido Pháp (FFAB) do Đại sư Tamura và chủ tich P. Grimandi lãnh đạo (1998).


  

Mùa xuân 2004 Đạo đường Tenryu Đakao tổ chức “Luận võ đầu xuân” với các Vs. Trương Văn Lương, Nguyễn Tăng Vinh, Bùi Thế Cần, Đoàn Phú Hiệp, Đỗ Đặng Phong, Ngô Khắc Hoàng, Trần Thị Kim Hồng, Nguyễn Trọng Tiến, Nguyễn Văn Cao, Phạm Thị Hoàng Cúc, Bs. Đỗ Kim Quang…